Trang

Thứ Năm, 11 tháng 8, 2011

Truyền thuyết thánh nữ - Phần I: Tất cả chỉ mới bắt đầu.

chương 1: Khởi đầu


Có ai tin rằng tới nay người của tộc thần tiên vẫn còn, họ sống ẩn mình trong lớp áo những con người bình thường và chờ đợi. Chờ đợi thánh nữ hồi sinh để khôi phục cái thế giới thứ 2 đã bị đổ vỡ. (Thế giới thứ 2 này mình sẽ giải thích sau)
Chap 1: lời tiên tri từ xa xưa
-Con gái của ta! con đã phải hi sinh để cứu giúp tộc thần tiên chúng ta. Nhưng ta, cha con lại lực bất tòng tâm không đủ sức để khôi phục thế giới này. Ta biết nếu là con thì chắc chắn sẽ làm được... Thanh Tú ta cho con sức mạnh để hồi sinh. Và cũng như mong ước của các vị tiên khác chúng ta sẽ để lại trong con toàn bộ sức mạnh của chúng ta. con sẽ được chuyển thế vào con người. Hãy dẫn dắt loài người vượt qua bể khổ và khôi phục lại thế giới thần tiên của chúng ta nhé!
Người đàn ông mặc chiếc áo bào màu vàng, chiếc áo khoác ngoài trang trí hình rồng phượng trên người tỏa ra những vầng sáng trắng. Người đàn ông đau đớn nhìn theo bóng chú chim nhỏ xanh biếc đang bay tới truyền lại cho nó phép thuật cùng những vị thần khác đứng xung quanh.
-Thái Dương Thần xin người đừng quá đau buồn - Tây Vương Mẫu khẽ khàng nói.
-Ta biết!!! - rồi ông buông 1 tiếng thở dài rồi nói tiếp - Hãy truyền đạt những bí mật về thế giới này cho hậu duệ của các người. Từ giờ, ngoài người của dòng tộc các người, thì ngoài thánh nữ đầu thai không ai có thể bước vào thế giới này. Kể cả người đã lấy con cháu tộc chúng ta và nhập tộc thì... cũng không được biết và đặt chân tới. Nếu không thì cả gia tộc kẻ đó sẽ bị trừng phạt. Còn giờ chúng ta đi thôi.
Thái Dương Thần phất tay áo và biến mất. Các vị thần khác cũng lần lượt biến mất theo. Chú chim xanh nhẹ nhàng hạ cánh. một chùm sáng xanh lam suất hiện quanh mình chú chim, ánh sáng lấp lóa, hiện ra giữa những chùm sáng đó là một người con gái. Cô đưa ánh mắt lơ đãng nhìn ra phía xa xa nơi chân trời, ánh mắt lạ lẫm của một người đã mất đi kí ức. Chợt một câu nói vang lên:
-Thanh Tú nàng sống lại rồi ư??? - Người con trai đó chạy tới bên cô định năm lấy bàn tay trắng muốt đó. Nhưng đáp lại, cô né mình tránh người đó
-Thanh Tú ! tại sao? nàng...
Cô đưa mắt nhìn xa xa rồi quay lại nhíu mày nhìn anh chàng, chợt từ xa một người nữa chạy lại.
-Thanh Tú! tôi hận cô... Cô nói dối...
-Các anh là ai??? - giọng nói của cô gái nhẹ nhàng vang lên. 2 người con trai đưa mắt nhìn nhau - Tôi không quen, tôi sắp phải đi rồi!!!
-cô định đi đâu khi... - chàng trai đến sau nói
-Đi gặp mệnh bà, để hóa kiếp đầu thai đó. Nó tới rồi tôi phải đi thôi.
-Đâu có ai đâu??? -chàng trai thứ nhất hỏi.
-Anh không thấy đâu, vì chỉ người chết mới thấy được mệnh bà.
Chợt cô rùng mình, một luồng sáng đỏ vây lấy cô. Chàng trai thứ 2 đang làm phép lên cô.
-Anh ...Anh... làm cái gì vậy??
Ánh sáng dần biến mất, nhanh chóng.
-Tôi không biết tại sao em làm vậy với tôi!- Ánh mắt anh ta buồn hẳn. - Nhưng xem ra em không hề lừa tôi, tôi đợi lơi giải thích của em ở kiếp sau. Tôi nhất định sẽ gặp được em.
Lời nói làm cô gái đau đầu. Chợt có gì đó lóe lên trong đầu cô. Cô bước vào con đường luân hồi, hai hàng nước mắt lã chã rơi mà không rõ lí do. Cô đang bước đi trên con đường của riêng mình và tiến về tương lai. Để lại trong mắt 2 chàng trai nhìn theo bóng áo xanh lam khuất dần.
-Nàng đã đi rồi!- chàng trai thứ 1 nói
chàng trai thứ 2 cúi xuống nhặt lên một cành hoa nhỏ và nhớ lại.
Kí ức:
-Anh xem nè nó thật đáng yêu!!!!!!!!!
-Lại hoa ! em không còn gì nữa sao?? hơn nữa nó là bông hoa của truyền thuyết thần tiên khác!! không của tộc chúng ta!!!!!!!
-Cái nào cũng có có cái hay của nó! Chẳng qua văn hóa của họ và ta khác nhau thôi. Em ghét anh!! Hứ về mách cha.
-Anh đùa mà có gì cho anh biết đi!!
-Một cô gái được thần Zues yêu quí nên bị vợ ông ghen ghét vu oan. Và cô bị người mình yêu phàn bội hành hạ trước mặt mọi người. Để bảo toàn danh tiết và khẳng định tình yêu của mình, cô rút kiếm đâm vào ngực mình. trước khi chết cô nói "forget me not" (có nghĩa: Xin đừng quên em). người ta gọi hoa này là forget me not hay lưu ly thảo. Hoa này có nghĩa là xin đừng quen em.
....
-Anh xin lỗi Thanh Tú!!!!!! - Chàng trai nhìn theo mãi bóng áo xanh biến mất
Lặng lẽ...
Tối đen như mực...
Cô đang bước đi trên con đường luân hồi dành cho người bình thường. Có những điều đã đánh mất và không bao giờ lấy lại được. Bởi giờ cô đã bước vào cõi hư vô hay đúng hơn là cô đã chết rồi. Nhớ lại những gì chàng trai thứ 2 nói ra cô thấy nhẹ nhõm. Cô không biết mình đã làm gì, nhưng ít nhất cô biết được rằng cô không hề lừa ai cả.
Cô cứ bước đi trong hư vô, con đường cô đang đi có biết bao nhiêu người phải cầm đèn lồng, nhưng cô thì không. Bởi trên người cô tỏa ra ánh sáng nhẹ nhàng của thần mặt trời. Cô nhẹ nhàng bước tiếp và hoảng hốt. dưới chân cô là vực thẳm không đáy, chỉ có một con đường u tối và lạnh lẽo lơ lửng giữa không gian. Trên con đường những bóng ma, những cô hồn lạnh lùng lướt qua cô bước trên con đường. Chợt trong đầu cô hàng loạt kí ức về con đường hiện về còn rõ hơn nữa. Kèm theo lời nói của chang trai lúc đó.
-Đối mặt với cái chết đang sợ hơn nhiêu khi người ta đã chết đi.
Phải cô đã chết rồi nên không còn sợ gì nữa. Cô cứ bước đi mà không biết rằng có người đang gọi cô từ quá khứ và đang bước vào con đường cô đang đi. Tiếng gọi văng vẳng làm cô giật mình quay lại nhưng không thấy ai. Luân hôi có biết bao nhiêu con đường, cô đang bước đi trên con đường này và họ cũng sóng bước cùng cô nhưng lại trên con đường khác. Cô lặng lẽ bước đi, như nhận ra mình đặc biệt cô liên thu ánh sáng quanh mình lại, hóa phép tạo một chiếc đèn lồng. Một ngôi nhà lá xuất hiện trước mặt cô. Trong ngôi nhà bay ra mùi thuốc bắc. Một bà lão trông phúc hậu đứng đó đưa những bát thuốc cho những hồn ma.
-Chào cô bé!
-Chào bà ạ!
-Vậy là cô bé sắp đầu thai rồi đó! mau uống thuốc này!!!...
-Đây là...
-Là thuốc lãng quên. Muốn đầu thai thì cô phải quên hết quá khứ!
-Dạ! - Chợt một cơn gió bay qua Thanh Tú rùng mình đánh đổ bát thuốc.
-Có sao không con?? - mệnh bà nói - thôi con uống đi! Rồi giờ con đi tới cuối con đường này. Sẽ có 1 cánh cửa. Bước vào đó con sẽ được chuyển sinh.
-Con cảm ơn bà!
-Mau đi đi kẻo muộn! đi hết đường cũng mất tới ngàn năm đó
-Con chào bà ạ!!
Cô đi rồi mệnh bà nhìn xuống bát thuốc cô đánh đổ mà rằng:
-Người thường uống không sao, nhưng cô nương uống thì đổ. Xem ra kiếp trước cô số khổ nhưng mệnh lớn. Tội nghiệp quá, đường đời vất vả!!
Phải cô chỉ sống có ngàn năm, cô sống ngắn ngủi hơn một thần tiên thường.
-Cầu chúc con tương lai tốt đẹp! "Đời người ngắn ngủi, Luân hồi xa xăm"

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét