Trang

Thứ Năm, 11 tháng 8, 2011

Chương 5: Cô bé của thiên thần


Lưu Ly sống ở trên núi tới nay đã 10 năm rồi cùng sư trụ trì. Lưu Ly được sư phụ của mình là trụ trì Huyền Đức dạy cho võ thuật từ nhỏ, giảng giải cho pháp thuật của nhà chùa, các chọn thuốc, xắc thuốc chữa bệnh... Nhưng ông không hề muốn cô bé đi tu. Mặc dù Lưu Ly có trí nhớ rất tốt khả năng của cô bé là có thể biến hẳn một bài kinh Phật thành một câu thần chú độ hóa chúng sinh. Không những vậy, Ly có một khả năng khiến không ít người kinh hoàng đó là triệu gọi sức mạnh của 4 yếu tố trong trời đất là: Phong (Bạch Hổ), Lôi (Thanh Long), Thủy (Huyền Vũ), Hỏa (Chu Tước) thông qua thần chú tứ thần. Có 1 điều, 1 bí mật không ai biết, đó là bên cô bé luôn có 1 chú chim xanh mà cô nhỏ đặt tên là Thanh Điểu sau khi coi xong bộ phim Truyện nàng Tinh Vệ lấp biển. Chú chim đó là một phần linh hồn của cô. À còn điều này chưa nói, khi sinh ra trên cánh tay trái của cô lúc ẩn lúc hiện hình xăm một chú chim xanh lam.
Khi Lưu Ly sinh ra trong cô bé đã có sẵn linh lực tu luyện 1000 năm và cộng với 3 ngàn năm tu luyện của Thanh Điểu là 4000 năm. Nhờ thế cô bé có thể sử dụng thần chú dễ dàng. Tất cả thần chú đều do Thanh điểu dạy cho. Thanh Điểu không có kí ức xưa kia nhưng vẫn có khả tìm kiếm kì lạ. Chính chú chim này đã tập hợp không ít những câu thần chú quan trọng dạy cho Lưu Ly.
Nhưng cũng vì thế má nhiều rắc rối. Vì không ai nhìn thấy Thanh điểu nên cô bé dùng phép thì bị mọi người lo lắng tra hỏi sợ cô bé học từ kẻ xấu, cuối cùng thì ... haizz... tốt nhất không dùng. Nhưng không dùng thì năng lực sẽ mai một. Thỉnh thoảng đi học ở trường thì lỡ tay dùng năng lực thì cũng phiền, may là cô bé biết kiềm chế nên không ai phát hiện ra.... haizz.... có người phát hiện ra cũng mệt lắm. Cô nhỏ thường lén sử dụng ở những nơi không ai thấy. Thỉnh thoảng có người thấy nhưng vì là người bình thường nên họ nghĩ là thần tiên, thế là họ thêu dệt... haizz... thật bó tay không ổn. Kết quả là năm lên 10 tuổi, vào lớp 5, Ly ngán ngẩm từ trên núi xuống đi học. Vào tiết sinh hoạt tụi nhở trong lớp nhao nhao lên với nhau và cô giáo:
-Cô ơi hôm qua trên núi em thấy có ánh sáng lạ!!!.
-Cách đây mấy tháng trên cái miếu cổ trên núi ấy, tụi em lên thắp hương trời tối quên mất đường về, sợ lắm thì đột nhiên có rất nhiều những đốm sáng như bông tuyết rơi xuống vậy. Sau đó có mùi hương rất thơm tụi em nhắm mắt lại khi tỉnh lại thì đã thấy về chỗ lễ hội rồi. Chắc trên núi có tiên nhân đó!!
-Thật đó cô!! hôm đó em đi cùng nè!!
-Em cũng thế!
-Em cũng thế!!
-Chắc mấy em nhầm đó!!!
-Không đâu thật mà cô!!!!
Ly ngồi dưới lớp mà ngán ngẩm: "Tiên là đây nè, chỉ là thần chú thắp đèn đom đóm mà thôi". Ly ngáp ngắn ngáp dài, thì có một cô bạn chợt hỏi:
-Còn Ly thì sao? bạn ở trên chùa nhỏ trên núi chắc còn biết nhiều hơn chứ?? Chắc bạn gặp tiên nhân nhiều rồi phải không??
-Đúng đó!! Đúng đó!!! Cậu kể đi!! - Cả lớp đồng thanh. 

"Chẳng lẽ bốc phét" nó suy nghĩ, nhưng suy cho cùng thì không thể mở mồm nói dối được. Nó cảm thấy chuyện này thật là rắc rối.
-Làm gì có phải không Ly?? - Lời của cô giáo như cứu cánh vậy.
Ly chợt nhớ câu sư phụ từng dạy: "Người ta có câu: nói dối thì không nên nhưng nói thật thì không thể nói hết. Đừng quên đó". Thế là, ngáp 1 cái Ly nói:
-Tiên hả?? nếu có thì chắc tớ đã gặp rồi!!! Nếu có tiên thật thì thành thật xin lỗi chắc tớ không có duyên gặp!
-nói láo!!! - cả lớp đồng thanh
-Tin hay không là tùy, sư phụ tớ dạy không được nói dối.
Cả lớp nhìn nhau cô bạn nhiều chuyện lại hỏi tiếp:
-Thế sao nghe bọn tớ kể mà cậu cứ xem như chuyện thường ấy. Rõ ràng gặp rồi!!!
Ly ngao ngán thở dài nhìn trời mà nghĩ thần tiên trước mặt đây nè! cũng người trần mắt thịt thôi. Thế là Ly uể oải nói tiếp:
-Mấy truyện đó tớ nghe phát chán ở trên chùa rồi!!! Hết cả ngạc nhiên, muốn cũng không làm nổi nữa. Nói xong cô nàng gục mặt xuống bàn ngủ như chết luôn. Cái này là do thần chú ru ngủ mà cô vừa mới chế ra đó hehe!! hiệu nghiệm tới mức khiến cô giáo phát hoảng tưởng bị làm sao.
Chiều đó, có một nhóm người tới. Cô giáo vội giới thiệu:
-Tham dự giờ sinh hoạt của chúng ta hôm nay, có các thầy cô giáo từ một trường đại học danh tiếng tới đây. Bữa trước cô đã nói các em biết thế nào là học bổng rồi, giờ hãy tiếp xúc với thầy cô giáo mới để biết thêm nhé!
Lần trước là Quỷ đội lốt người, nhưng xem ra những người này đáng tin hơn tí mình sẽ kiểm tra, Ly nghĩ.
-Chào các em cơ hội để các em được học tập trong điều kiện môi trường tốt hơn nầy chúng tôi đã bàn với người giám hộ của các em rồi, các em cần qua một kì kiểm tra xác định năng lực học tập và sức khỏe dưới sự giám sát của người thân các em thì chúng tôi sẽ chọn người xuất sắc nhất và các em đạt yêu cầu đi học.
Ly nghe xong kì thực cô rất hứng thú. Hết giờ học, Ly chạy lên sân thượng lẩn theo dòng người đông đúc. Để tránh phát hiện cô là người sử dụng phép Ly làm thế này nhiều rồi. Đứng trên sân thượng cô sử dụng nhãn quang thần chú để kiểm tra nhận ra họ là người tốt cô thở phào nhẹ nhõm. Trong đoàn người ấy có một bé trai bằng tuổi cô nhưng cô không chú ý lắm. Chợt cậu bé quay lại nhìn lên sân thượng
-Sao vậy con trai?? - Ánh Hồng hỏi
-trên sân thượng có bóng người hơn nữa còn có âm khí của quỷ !!!
-Sao??
-Mau quay lại!!!
Họ xuất hiện trên sân thượng đúng lúc lũ quỷ tấn công Ly. Cậu bé đánh bật con quỷ lớn ra và bảo Ly
-Cậu chạy mau!! Chạy mau đi!!
Ly vẫn đứng đó thản nhiên nhìn mọi người đánh. Nhưng thực tế không chỉ vậy cô còn chăm chú quan sát thứ khác nữa.
-Nè cô bé chạy mau đi!! -Ánh Hồng lên tiếng. Một con Quỷ tần công cô sau lưng. Bà Hồng nhắm mắt lại vì không phản ứng kịp. Nhưng 1s... 2s.... không thấy đau, mở mắt ra thì con quỷ đang dãy dụa trong lưới diện bao quanh. Bà nhìn con trai, không phải, không phải con trai bà mà là cô bé mà bà cố bảo vệ.
-Bắt lấy con bé - 1 con quỷ hét lên. Cả lũ xông vào Ly, một luồng sáng lóe lên, lũ quỷ tan thành tro.trong khi đó Ly đứng trên lan can phía sau từ lúc nào. Miệng lẩm nhẩm đọc thần chú.Trong mắt cậu bé một luồng sáng tỏa ra. Tự lúc nào rồi mà họ trở về chỗ cũ, không hề có cảm giác gì về quỷ.
-Mẹ cô bạn đó!!
-Ai vậy Nam?? - bất giác đọc kí ức mọi người thì cậu nhận ra tất cả đều bị xóa kí ức trừ mình.
-A!!! không có gì đâu mẹ!!!
Cậu chắc chắn rằng mình sẽ gặp lại. Họ đi qua núi ngọc nữ. Ly từ trên cao nhìn xuống, chú chim xanh lượn quanh, mái tóc buộc cao hồi chiều giờ được xõa ra nếp tóc uốn nhẹ phía dưới trông rất đẹp:
-Lưu Ly sắp rắc rối rồi đây!
-Ừ cậu ta miễn dịch với phép thuật của tôi nhưng tạm thời chưa nói ra đâu.
Thanh Điểu thở dài khi nghe cô bé nói xong. Mặt trời khuất núi rồi, có thể cô bé sẽ phải rời chốn đồng quê này, xa sư phụ của mình. Nhìn cậu bé ấy đi bên mẹ bỗng nhiên cô bé muốn tìm gia đình mình biết bao. Cha mẹ cô bé giờ thế nào?? và họ ở đâu linh tính mách bảo rằng họ còn sống. Nhưng hỏi thì sư phụ lại bảo sẽ nói sau. Ly thở dài quay về ngôi chùa.

Chương 4: Ngôi trường của những thiên thần


-Nhưng … nhưng mà…
-Chúng ta đâu phải mãi mãi không thể gặp lại con mình! – Nước mắt Anh Hồng dàn dụa, trào ra theo từng lời nói – hãy cố hướng tới tương lai em ạ, chúng ta nhất định sẽ có ngày gặp lại đứa trẻ của mình.
Lan nức nở gật đầu, rồi như chợt nhớ ra gì đó cô nhìn quanh rồi hỏi:
-Khoan con trai chị đâu???
-Chị đưa cha nuôi nó nuôi rồi. Tụi nhỏ rời xa chúng ta thì sẽ tốt cho tụi nhỏ hơn.- Hồng mỉm cười chua chát.
Phương trầm ngâm một lúc rồi quyết định
-Đứa nào lớn cũng phải đi học cả!! Thành lập một ngôi trường!!
-Anh nghĩ gì vậy??
-Thì như thế này.... như thế nay...
-Anh... anh.... nói cái... gì cơ...??? - Lan ú ớ
-Thì thành lập một ngôi trường thôi mà! Hiện nay trên thế giới những người có phép thuật thì những ngôi trường như thế này hầu như không có. Nếu có thì cũng chỉ nằm trong nội bộ quốc gia mà thôi. nó không phổ biến trên thế giới.
-Nên anh....
-Ừ!!! Người mang phép như chúng ta có cách giao tiếp riêng nên...
-Không phải lo ngôn ngữ đáng không??? - Ánh Hồng hỏi - Hơn nữa chúng ta có thể phục hồi được thế giới đã mất phải không???
-Chị nói đúng!!
-Quyết định vậy đi!!!
Và ngôi trường đã ra đời như thế. mọi người nhìn nhau quyết định và thương lượng với các tộc thần tiên khác để thành lập ngôi trường này: học viện Magic Star (ngôi sao phép thuật).
Và sau 10 năm thành lập cùng phát triển nó đã đem lại những kết quả bất ngờ. Nhiều con em của những gia tộc có huyết thống thần tiên vào đây học. Kể cả những học sinh có phép thuật bẩm sinh suất thân từ con người, phần lớn các em được phát hiện tự nhiên nhờ khả năng truy tìm của học viện. Giờ đây sau 10 năm nó đã là học viện lớn.
Ngôi trường giảng dạy cho những học sinh ở đây những gì mà một con người phải học, cách để kiềm chế sử dụng phép thuật, hòa nhập với thế giới con người mà khi mình sử dụng phép thật thì không ai biết, nghiên cứu phép thuật và sử dụng những câu thần chú...... Nói chung lại nó dành cho tất cả những học sinh có phép thuật.
Học viện được phân ra làm nhiều cấp bậc, được xếp từ thấp tới cao. ngoài ra nó còn phân theo cấp bậc khi bạn tham gia lớp tài năng đặc biệt nữa. Thấp nhất là cấp tiềm ẩn: cấp này thì được đánh dấu vào bằng huy hiệu đơn giản có ngôi sao và chiếc gậy phép thuật, huy hiệu làm bằng thiếc. Tiếp theo cứ 3 huy hiệu thì đạt 1 sao làm bằng bạc, tỏa sáng nó có khả năng đo phép thuật. Cứ 3 sao thì đạt 1 sao trưởng thành, sao này làm bằng vàng có thể phát sáng được. Đạt 3 sao trưởng thành thì được huy 1 chương của học viện, đây là cấp bậc cao nhất.
Trường đào tạo từ mầm non tới sau đại học, đồng thời học viên ra trường sẽ có ngay việc làm phù hợp với bản thân mình. Tất nhiên con của những ông trùm lớn đầu tư cho học viện sẽ được ưu tiên lên thẳng 1 hoặc 2 sao. Cấp bậc càng cao thì ưu đãi trường dành cho học sinh càng lớn.
Cứ 1 sao thì tốt nghiệp cấp 1, cứ 1 sao trưởng thành thì tốt nghiệp cấp 2, cứ 3 sao trưởng thành thì tốt nghiệp đại học. tốt nghiệp là có việc làm, nhưng hãy cẩn thận nếu bạn chạm vào con cháu của những ông chùm trường này. Và nhân đây cũng xin nói thêm, vì biết về quy chế của trường nên nhiều phụ huynh là gia đình có huyết thống thần tiên thường cho con đi học muộn tại sao thì như thế này.
Năng lực càng mạnh, khả năng ứng dụng phép thuật càng lớn thì cấp bậc càng cao, cấp bậc càng cao thì ưu tiên càng lớn thế nên... haizz... họ cho con đi học muộn, và khi ở nhà thì dạy con trước. Hơn nữa họ cần dạy trước vì khi vào học họ không được tiếp xúc với con và đây là cách để con họ tự lập.
Học sinh trong học viện ít, có kí túc xá mỗi người một phòng, phòng càng to nhiều đồ sang trọng khi cấp bậc càng cao. Tiền tiêu vặt cũng tương tự, tiền càng nhiều thì..., Tất nhiên đây là đòng tiền riêng của học viện. Chúng làm bằng bạc, vàng, và tính theo giá vàng, bạc thế giới như tính độ nặng của đồng tiền rùi nhân với 1400$/1 chỉ vàng. ra giá của đồng tiền trong học viện, nó tính với giá trị 1ounceAg<1ounceAu, có các loại đồng 1ounce, 2 ounce, 5ounce, cao nhất giấy bạc (làm bằng bạc dát mỏng cực nhẹ < giấy vàng). Chưa hết thứ có mệnh giá cao nhất là 5ouncePt.
Trường được xây dựng vô cung vững chắc và hiện đại, tạo dựng an toàn và người thường không dễ gì phát hiện được nhở kết giới thần tiên bao quanh hòn đảo khổng lồ. Hòn đảo này như một thế giới riêng vậy, có đủ mọi thứ như một thành phố lớn. Hoa lệ không kém Pari của Pháp, rộng như thủ đô Nga và nhộn nhịp không kém gì New york hay Lost Angeles của Mỹ.

Chương 3: Đứa trẻ tội nghiệp!



Lan chạy đi trong bóng tối, vừa đi vừa suy nghĩ. Nếu là người nhà họ Lê chắc chắn lũ quỷ sẽ lùng tìm cô và chúng sẽ không tha cho bất cứ ai ở gần cô. Cô đang không biết đi về đâu thì một tiếng nói vang lên. Một chú chim xanh hiện ra và nói với cô:
-Hãy tới núi Dục Thúy!!! Nơi đó là 1 thánh địa của Phật giáo. Các vị tu sĩ sẽ cứu được cô. Hơn nữa, lũ quỷ không dám tới đó đâu!!!
Chợt tiếng hú của những con quỷ tìm cô ngày một gần. Lan hoảng hốt.
-Mau lên đi!
-Nhưng phải làm sao tới tôi không biết chỗ đó???
-Cô hãy nhắm mắt vào và cảm nhận đi! Chỉ cần cô muốn thì toàn bộ nơi đó sẽ tự xuất hiện trong đầu cô khi cô muốn đến đâu cô sẽ được tới đó.
-nhưng....
-Cô không biết là mình có làm được không chứ gì? không sao đâu - Chú chim chỉ vào bụng cô và nói tiếp - Nó sẽ giúp cô.
Chú chim biến mất, tiếng lũ quỷ ngày một gần, đã nguy lắm rồi. Lan nhắm mắt làm theo lời chú chim.
Tiếng lũ quỷ ngày một gần. Không còn sự chọn lựa Lan nhắm mắt làm theo lời chú chim. Trong đầu cô cầu nguyện liên tục: "làm ơn tới núi Dục Thúy... tới núi Dục Thúy...". Chợt một con quỷ nhìn thấy cô. Giọng nói the thé của nó vang lên:
-Tới đây mau tìm thấy cô ta rồi!!!!!!!!!
Lan hoảng sợ nhắm chặt mắt lại cầu nguyện. Hình ảnh núi Dục Thúy xuất hiện trong đầu cô, và cô nhận ra mình bay lại gần đó. Lũ quỷ lao vào cô thì một luồng sáng trắng chói lòa phát ra, đẩy bật lũ quỷ ra xa. Lan biến mất trong luồng sáng ấy. Con quỷ đứng đầu hét lên the thé:
-Con nhỏ đó nó đã khiến con gái ta phải chết! Ta tuyệt đối không tha cho nó và gia tộc họ Lê!!
Câu nói đó Lan đã kịp nghe thấy. Cô lập tức nhớ ra Hương, con quỷ đã chết dưới tay Phương - chồng của cô. Lan xoa nhẹ lên bụng lo lắng suy nghĩ: "Nếu vậy thì, để con ở bên gia đình và những người liên quan tới nhà ta thì nguy hiểm cho con quá!". Nghĩ xong Lan mới định thần lại, cô đang ở giữa một cánh đồng. Trời gần sáng rồi ở lại đây lâu sẽ không tốt chút nào. Lan men theo con đường đất nhỏ ra tới con đường lớn gần chân núi. Chợt cô nhìn thấy tấm bia gần con đường nhỏ có ghi dòng chữ: 'Đường lên chùa Nhất Trụ" ghi bằng tiếng hán nôm. Vì cô xuất thân gia đình pháp sư nên cô được học thứ tiếng này. Trời sáng dần, đường đi hiện ra rõ hơn. Lan trèo lên núi rất vất vả, cô ngồi thụt xuống thở và suy nghĩ: nếu cứ tiếp tục thì cô sẽ không giữ được đứa bé.Chú chim xanh lần nữa hiện ra, biến thành 1 cô nhóc và nói
-hãy đọc phong linh thần chú!!!!.
-Phong linh chú là sao?? tôi không biết!!!
Cô bé chim mỉm cười thì thầm vào tai Lan phong linh chú. Lan làm theo quả nhiên tới được đỉnh núi. Cô quay lại nói lời cảm ơn thì chú chim đã biến mất tự lúc nào. Trên đỉnh núi quả không hổ danh là thánh địa phật giáo. Nơi đây có hàng ngàn bức tượng xếp thành hàng, mỗi tượng một vẻ, uy nghi, kì vĩ. Lan cúi đầu chắp tay lạy trước các bức tượng trong thánh địa cầu xin cho gia đình tai qua nạn khỏi. Cô thắp hương ở lư hương lớn, chợt có tiếng nói:
-Thí chủ từ phương xa tới đây, cho phép bần tăng được hỏi!
-Dạ xin cụ cứ hỏi!!!
-Phải chăng thí chủ đây đang mang trong mình thánh nhân!!
-Ơ... quả thực con đang mang thai nhưng thánh nhân là sao ạ???
-Vậy là cô nương chưa biết, thần tiên cũng như con người không ai thoát khỏi sinh - lão - bệnh - tử. Tùy từng người mà đạt tới cảnh giới riêng. Có người thoát tục rời khỏi vong luân hồi, có những người không bao giờ luân hồi được hay bị đày làm súc vật hoặc ngã quỷ. nhưng cô nương đây có quý tướng, chắc chắn vì kiếp trước làm nhiều việc thiện nên kiếp này được thiện báo, đầu thai làm người lại có quý tướng được thần tiên chọn làm nơi giáng sinh.....@@@@______@@@@@#%*&^&%#
Lan ù tai hoa mắt không hiểu sư cụ nói gì nữa.
-Thưa sư cụ, con thật sự không hiểu!!!
-thí chủ không cần hiểu cũng được!!! ta đã hiểu gia cảnh của thí chủ rồi mời đi theo ta!!!
-Nhưng sao sư cụ biết!!!
-Phật pháp vô biên!!!!
-Vậy là sao?? con không hiểu!!!!
-Từ từ rồi thí chủ sẽ hiểu.
Lan đi theo vị sư phụ bước vào sảnh điện thờ làm lễ phật, cô được sắp xếp ở nhà nghỉ cạnh hậu cung đền thờ. Lan ở đó dưỡng thai, nghe thuyết pháp và cầu nguyện cho gia đình tai qua nạn khỏi.
Lúc đó ở nhà họ Lê, mọi thứ gần như dọn dẹp xong.
-Cậu Phương cậu Phong, bọn quỷ đã xử lí hết rồi.
-Nơi đây không an toàn nữa mau thiết lập lại kết giới. -Phương vừa thở vừa ra lệnh. Chợt Phong sụt xuống.
-Phong em làm sao vậy??
-Anh, vì chúng ta song sinh hơn nữa anh mới là người được chọn. Anh sinh ra mạnh hơn em và mạnh gấp rười thần tiên thường. thực ra em phải trở về với anh từ lâu rồi nhưng anh đã cố kéo dài cho em.
-Phong không được nói nữa anh đưa em đi nghỉ!!
-Anh hai, em yêu Lan nhưng không thể nói ra vì cô ấy là của anh. Có lẽ khi trở về với anh em sẽ nhẹ nhõm hơn. giờ anh không đủ sức duy trì cho em đâu. nếu làm vậy anh sẽ biến mất.
-Không đâu!! em không nói nữa em sống là được mà. ai thừa kế không quan trọng.
Phong dồn sức đấm vào mặt Phương, từ khóe môi Phương chảy ra máu.
-Em dám...
-Anh đã hứa với Lan là Phải sống cơ mà!!!!!!! Nếu cô ấy đau khổ em sẽ hỏi tội anh!!!!!! Em làm vậy vì Lan chứ không vì anh hay thừa kế cái gia tộc này đâu.
phương quay mặt đi không nói gì để Phong từ từ biến thành luồng sáng. Phương thu luồng sáng ấy về:
-Anh hứa se chăm sóc cô ấy cẩn thận Phong!!
-Cậu chủ sẽ tìm cô về chứ.
-Chưa! Tình hình chưa ổn định, cô ấy mà về thí sẽ không ổn. Di chuyển chỗ ở mau!!
-Còn thế giới thì sao??
-không phải lo đâu!!!
-Tuân lệnh cậu chủ!!!!
Hơn 1 năm sau từ ngày lên núi Dục thúy, Lan hiểu ra rất nhiều điều quan trọng. Để dưỡng thai và giữ cho sức khỏe được tốt cô tật thêm Yoga, thiền định, dưỡng sinh... Điều đó vô hình chung không chỉ làm năng lực của cô mạnh lên mà còn làm cho đứa bé trong bụng thức tỉnh sức mạnh sớm hơn bình thường. Nhưng đã hơn 1 năm rồi mà Lan vẫn chưa sinh, cô định xuống núi tới bệnh viện nhưng như thế chắc chắn sẽ rời khỏi kết giới của thánh địa. Nghĩ đi nghĩ lại Lan lại không đi nữa. Vì vậy đã qua ngày sinh tính theo bình thường nhưng cô vẫn chưa sinh.
Sáng hôm sau, khi mặt trời chưa lên, chân trời mới tỏa ra ánh sáng màu hồng là lạ. Huyền Đức đại sư nhìn lên trời mà rằng:
-Có lẽ đã tới lúc thánh nữ giáng sinh rồi!!! - ông mỉm cười hiền từ rồi cho gọi 1 chú tiểu
-Sư phụ có gì dạy bảo không ạ???
-Con biết pháp sư Ánh Hồng chứ???
-Dạ bà ấy ở dưới chân núi Ngọc Nữ phải không ạ??
-Đúng hãy đi gặp bà ấy và nói rằng ta có chuyện muốn nhờ!!
-Dạ!
-Không cần phải đích thân tới mời tôi vậy đâu! - Một người phụ nữ có đôi mắt đỏ rất đẹp, mái tóc đen nhánh lấp lánh ánh bạc, trên tay là một cậu bé rát dẽ thương đang ngủ bước tới
-Cô Hồng phiền cô quá!
-Không sao tôi biết sư phụ định nhờ tôi chuyện gì rồi!
-Phiền cô lại lặn lội đường xa tới đây! xem ra công tử rất ngoan!!!!
-nhà họ Trần tuy gần đây có nhiều vấn đề nhưng cũng không ảnh hưởng tới tôi được, ít nữa khi cháu được 6 tháng tôi sẽ rời xa cháu để ba nuôi của nó chăm sóc.
-Ủa chị Ánh Hồng sao lại ở đây??
gia tộc họ Lê và họ Trần có mối quan hệ khá là ổn than thì không, ghét cũng không. Nhưng 2 nàng dâu lại hợp nhau và thân với nhau. Họ còn chơi với nhau từ nhỏ, chính Ánh Hồng đã giúp Lan trở nên Mạnh mẽ.
-Uhm cũng giống gia đình em thôi, giờ không biết họ ở đâu mà tìm về nữa.
Trò chuyện rôm rả một lúc thì bụng Lan đau quặn lên từng hồi. Cô thở hổn hển trong cơn đau.
-Chị em ... em sợ lắm, em không thể sinh được... em.. em..
-Không được nói bậy. Chị từng là bác sĩ phụ khoa đó, chị sẽ đỡ cho em, chúng ta sẽ sinh tại đây.
Và bên ngoài buồng các sư đi lại để đưa đò cho 2 người phụ nữ, các nữ tu cũng được huy động tối đa. Còn các nhà sư còn lại thì đi cầu nguyện phật tổ cho họ mẹ tròn con vuông. Một lúc sau trời vừa rực sáng, Nền trời xanh lam nhẹ nhàng vô cùng đẹp, cầu vồng hiện ra trên núi, mặt trời ló dạng thì tiếng khóc của đứa bé vang khắp không gian. Lan mỉm cười và như nói với chồng mình "Phương em làm được rồi"
-Giờ thì ổn rồi Lan, Hãy xem này 1 bé gái vô cùng dễ thương đó.
Lan mỉm cười hạnh phúc. Cô chìm vào giấc ngủ với những hàng nước mắt.
-Xin lỗi con gái yêu! sinh con ra nhưng vì sự an toàn của con ta không thể ở bên con lâu được!
Nghe thế Ánh Hồng cũng dàn dụa nước mắt. Dù vậy cô đâu hơn gì Lan cô cũng sắp phải bỏ đứa con trai của mình.
-Hãy để tương lai do con chúng ta chọn lựa!!!
Năm tháng sau, Lan tìm gặp sư cụ. Cô khóc và nói:
-con không thể nuôi cháu được làm ơn hãy nuôi cháu giùm con.- Cô đặt Bé Lưu Ly lên tay sư trụ trì, không kịp để ông nói thêm điều gì rồi biến mất.
Khi sinh con Biết trước sẽ có ngày này, Lan đặt tên cô bé là Lưu Ly, mong con mình lớn lên không quên mẹ nó. Lưu Ly diễn tả nỗi buồn vô hạn của một người mẹ rất yêu con, không muốn rời xa nhưng phải buộc lòng dứt tình vì tương lai của con mình
-Tha thứ cho mẹ Lưu Ly! mẹ yêu con nhiều lắm. Bọn quỷ đã lần ra mẹ ở đó rồi mẹ không còn cách nào khác. Vì an toàn của con thì mẹ phải làm mồi nhử. Nhử chúng rời thật xa con. Mẹ yêu con.
Lan vừa nghĩ vừa chạy trốn trong bóng tối hai hàng nước mắt dàn dụa. Sức mạnh của cô đã lâu không dùng tới rồi. Giờ cô phải dùng thôi, Vì lời hứa với Phương và sống để gặp lại con gái mình.
Tha thứ cho em, vì tương lai con chúng ta em không thể để nó ở bên gia đình ta được! Em xin lỗi Phương.
Một năm sau. Ở bắc Việt Nam, tại Lào Cai nơi thỉnh thoảng có tuyết rơi trên đỉnh Mẫu Sơn, một cô gái trẻ tỉnh lại trên nền tuyết trắng sau khi đã ngất đi rất lâu. người đó là Lan, cô bế trên tay một bọc tã lót nhưng trong đó không hề có đứa trẻ nào cả. Lan ôm bọc tã vào lòng và cô khóc, trong lòng cô không ngừng gào thét.
Lưu Ly tha thứ cho mẹ! mẹ yêu con nhiều lắm! Tha thứ cho mẹ con gái yêu. Lan cứ đi trên tuyết không biết đã bao lâu tới khi cô ngất lịm đi.
Trên tuyết trắng một bóng người đàn ông bước lại gần bên bế cô lên. Đó là Phương. "Lan không sao nữa rồi anh không trách em! Em đã hành đúng để bảo vệ con!". Phương nhẹ nhàng hôn lên bờ môi lạnh buốt vì ở trong tuyết quá lâu của Lan. "Lan anh sẽ ở bên em, chúng ta sẽ nghĩ cách tìm lại con và đưa con trở về. Anh hứa với em. Nhưng em phải tỉnh lại, nhất định là như thế". Phương đã đi tìm Lan bao lâu nay sau khi dẹp tan những thế lực bóng tối. Tuy chúng chưa bị tiêu diệt hẳn nhưng tạm thời mọi nguy hiểm sẽ giảm đi và không có gì làm giảm đi thế lực họ Lê nữa, phải sau đó anh đã đi khắp nơi tìm cô.
Lan choàng tỉnh sau những cơn hôn mê,Phương ngồi ở đầu giường cô. Thấy Lan tỉnh, Phương vội vàng quay lại bỏ dở email đang định gửi đi tới bên Lan.
-Lan em tỉnh rồi à?
Lan thấy Phương thì bàng hoàng thảng thốt, rồi cô ôm chặt lấy anh và khóc
-Em xin lỗi!
-Lan!
-Em xin lỗi vì phải bỏ lại con chúng ta! Em...em..,không thể...bảo vệ được con...
-Không sao em bình an là tốt rồi! Nhưng em đã gửi con ở đâu? Anh đã cho tất cả mọi người đi tìm mà không thấy!!!
-Thánh địa Phật giáo trên núi Dục Thúy!!!
-Sao??? Nhưng trên đỉnh Dục Thúy làm gì có nơi nào như thế??
-Sao lại thế được rõ ràng là ở đó mà!!! Một ngôi chùa lớn như thế không thể không ai biêt!!!
-Vậy em mau dẫn đường đi!!! Anh sẽ dùng thần chú trị thương giúp em mau hồi phục.
Một lúc sau họ đã có mặt ở chân núi Dục Thúy. Lan dùng phong linh thànchú đưa mọi người lên đỉnh núi. Nhưng không thể tin được. Trước mắt cô là phế tích của một ngôi chùa nhỏ.
-Sao? sao lại thế nay? không thể thế được.!! - Lan gào lên
-Em không thể vào thánh địa được nữa đâu, cũng như chị vậy.- Giọng nói vang lên làm Lan quay lại, cô không khóc nữa.
-Chị Ánh Hồng! Vậy làm sao để vào??
-Vì lúc trước 2 chúng ta mang trong người thánh nhân mới bước vào đó được. Khi em quyết định rời xa con em có nghĩa là em không thể bước vào đó nữa.
-Vậy nơi này...
-Nơi này ra đời nhờ bàn tay của một hòa thượng nhà họ Lý để bảo vệ những đứa trẻ như con chúng ta khi gặp nạn.
-Vậy muốn gặp con bé thì???
-Chị không biết!!
-Không thể nào!! Chị phải biết cái gì chứ!! Chị mau nghĩ cách đi!
-Bình tĩnh đi Lan! Em phải hiểu khi chúng ta để con ở lại tức chúng ta đã sớm biết có ngày này! Đó là điều chúng ta phải chấp nhận.

Chương 2: Nhân tình thế thái!


Tộc thần tiên cũng xuất thân từ người phàm nhưng khác người phàm ở chỗ họ làm được những điều người phàm không làm được. Tộc thần tiên có thế giới riêng của họ. Thế giới ấy tồn tại song song với thế giới của con người nhưng không phải ai cũng thấy trừ người của tộc thần tiên, hoặc người có năng lực tu luyện lâu năm sắp thành tiên (hầu hết là người phàm, làm việc lâu năm cho những gia tộc thần tiên). Tộc thần tiên tồn tại cả trong thế giới của cả con người lẫn thần tiên. Nhưng hậu duệ của tộc thần tiên lại sống gần với con người hơn ngày trước. Họ hành nghề pháp sư, linh mục, những con người của tín ngưỡng... Năng lực họ có nhưng không biết sử dụng.
Một số người hoài nghi về điều đó và theo thời đại họ quên đi nguồn gốc của mình. Theo thời gian họ cũng đi theo xu hướng của thế giới, họ lao vào làm ăn mà quên đi những giá trị tuyệt vời mà tổ tiên để lại, thậm chí còn phá hủy nó nữa. Bước vào thế kỉ này dường như những giá trị đó không còn chỉ có một số ít còn giữ được. Họ phát triển năng lực đó song song với nền kinh tế và kinh tế gia đình. Họ muốn khôi phục lại thế giới thần tiên chỉ có điều họ không đủ sức. Và điều họ mong chờ chính là thánh nữ hiển linh.
Trong gia tộc thần tiên hầu hết họ là những gia tộc lớn và nổi tiếng. Qua nhiều đời đã từng làm khuynh đảo cả thế giới. Gia tộc thần tiên tồn tại ở khắp nơi, họ có năng lực khác nhau, truyền huyết khác nhau tùy từng vùng lãnh thổ trên thế giới. Những gì họ gây ra chỉ người trong cuộc biết. Nhưng cũng như thế giới thì họ cũng theo xu hướng đó, đó là "toàn cầu hóa" họ không xung đột với nhau nữa, và thay vào đó là hòa hoãn. Đây cũng là nguyên nhân làm họ mai một sức mạnh của mình.
Ngoài thế giới của thần linh song song tồn tại 1 thế giới khác nữa, vì thế mà từ lâu người ta mới có câu tam giới: thế giới của thần tiên, thế giới loài người, cuối cùng là của những thế lực tàn ác. Giao giữa những thế giới này còn có các nhóm nhỏ chung gian khác là: Pháp sư, Người tu hành, Phù thủy. Trong các gia tộc thần tiên nổi tiếng nhất là:
Gia tộc họ Lê: Gia tộc giầu có với danh tiếng hậu duệ của thần mặt trời. Họ sở hữu một tập đoàn công ty lớn hàng đầu thế giới về đá quý, thời trang, công nghệ thông tin... Họ làm chủ cả một thế giới ngầm khá lớn cùng với một nền kinh tế thế giới riêng
Gia tộc họ Trần: Gia tộc giàu có là hậu duệ của mặt trăng. Họ sở hữu một tập đoàn ngang ngửa với gia tộc họ Lê. Họ chuyên về bán lẻ, viễn thông, ô tô, điện tử... Nói chung họ ngang ngửa gia tộc họ Lê.
Gia tộc họ Lý: Gia tộc giàu có là hậu duệ của chiến thần. Họ nổi tiếng là gia tộc nhiều chính trị gia và các nhà kinh tế nổi tiếng trong và ngoài nước. Họ được thiên phú về khả năng thiện chiến cũng như mưu lược.
Gia tộc họ Nguyễn: Gia tộc giầu có là hậu duệ của Tứ thần. Họ cũng không hề thua kém các gia đinh khác. Họ có một hệ thống mật thám lớn. khả năng thăm dò vô cùng lớn (giống CIA của Mỹ bây giờ đó. Hihi!!)
-Tôi ghét anh! tránh xa tôi ra! - Lưu Lan lạnh lùng
-Cô... Đừng có quên tôi là một trong những người được chọn làm chồng tương lai của cô đó!
-Anh hay ai làm chồng tôi là do tôi quyết định. Chứ không phải anh đâu nhé!!
-Cô được lắm!! Đừng có tưởng cô trốn được tôi! Không lấy tôi thì đừng hòng lấy ai!
-....
-Sao? sao không nói gì cả??
-Kệ tôi anh đừng có nghĩ là làm gì được tôi. Anh hơn ai hết là một thằng ngốc!
-cô...cô... biết mình đang nói ai không hả????
-Thì tôi nói anh chứ ai!!!
-Đúng là gan cùng mình!!
-Anh biết gì không??
-Không biết!!!!!!! - Và trong lòng Phương nghĩ "cô ta đang định chụp mũ mình đây, tốt nhất là nói không biết". Và kết quả là:
-Thế hả?? nên anh mới là thằng ngốc mà!!
-Cô... - Phương cứng họng
-Bye bye!!
Lưu Lan là con gái của một gia đình có nguồn gốc Pháp sư Đông Tây (gia đình pháp sư này có nguồn gốc từ pháp sư phương Tây và phương Đông) và phù thủy có phép thuật lớn nôi tiếng trong giới phù thủy tên thật của cô là Lan Wishney còn ở Việt Nam tên cô là Lưu Lan. Lan bỏ đi mặc dù biết sẽ có chuyện xảy ra với mình, cô đã chót chọc tức người thừa kế nhà họ Lê. Dù không biết chuyện gì về dòng họ này nhưng những gì cô biết thì dòng họ này không đơn giản.
-Thưa ba mẹ! con đã về!- về tới nhà đó là điều cô thường xuyên làm. Gia đình cô thuộc loại khá giả, cô biết còn thua xa nhà họ Lê của Phương. Nhưng không lẽ chỉ vì thế mà anh ta chịu lấy cô?? Mặc dù chính cô cũng thắc mắc.Nhưng thôi kệ.
-Con lại đây cha có chuyện muốn nói với con!
-Có gì vậy ba?
-Con đã gặp cậu Phương chưa?
-Rồi a! - Lan Nhíu mày nhìn cha một lúc rồi trả lời.
-Con hiểu cho tình cảnh của gia đình ta...
-Sao con lại phải hi sinh?? Ba sinh con ra là để làm vậy sao??
-Lan chỉ là bất đắc dĩ thôi!... - rồi ông ngập ngừng - Chẳng phải con cũng từng yêu cậu Phương sao??
-Sao con phải yêu kẻ phụ tình đó chứ?????
-Có nhiều chuyện lắm cậu ấy ra tay là để bảo vệ con mà!!!!!!
-Con không nghe, anh ta đã giết bạn của con!!!!!!!!
Nói xong Lan bỏ chạy lên phòng và không thèm nghe thêm bất cứ điều gì nữa. Phải nhờ phép thuật của hậu duệ thần mặt trời mà không ít lần Phương đã từng cứu Lan.
Ba năm trước
Lan là một cô gái hiền lành, dịu dàng và biết nhẫn nhịn chứ không như bây giờ. Bây giờ cô ghê gớm, sắc sảo bao nhiêu thì ngày trước cô ngược lại bấy nhiêu. Hồi đó cô không mạnh như bây giờ mà thay vào đó cô vô cùng yếu ớt khi gặp ma quỷ. Chợt một lần cô bị quỷ giám ngục biến thành người tấn công cô không nhận ra mà chỉ biết hét lên vì sợ hãi. Lúc đó 1 vệt sáng lướt qua, 1 cậu bé xuất hiện lũ quỷ xông vào thì lập tức bị biến mất. Nói đúng hơn là chúng tan thành tro. Cậu bé đó là Phương.
-Ê cậu có còn là con nhà pháp sư nổi tiếng không hả??
-Ơ!!!
-Đừng có "ơ", mau đứng lên chuồn thôi. Lúc nãy cô hét lên người ta đi báo cảnh sát rồi. Họ nhìn thấy cảnh này thì đừng nói là do phép thuật nhé. không ai tin đâu.
-Em nói thì chị hiểu nhưng em ít tuổi hơn chị đấy !!!!!!!!!
-đồ ngốc!!
Bụp cậu bé biến thành Phương làm Lan há hốc cả miệng không nói được câu nào.
-Giờ thì bằng tuổi chưa?? - Phương lườm - nhanh lên!!!!
Phương kéo tay Lan đứng dậy.
-Bám chắc nhé!
Phụt trong phút chốc lan nhận ra mình đang ở trên không. Cô chỉ biết bám chặt cổ Phương mà hét lên:
-AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!
-Rồi mở mắt đi đừng có hét nữa
-Hộc hộc!!
-sao vậy ??
-Không sao!!!!!!
-Sao cậu lại....
-Vì tôi ở gần đó!
-Không phải cậu theo dõi tôi hả??
-Hở? - Phương giật mình rút tay khỏi tay Lan.- Cái đó... nhưng sao cậu biết??
-Biết chứ sao không!
-Hử?? không lẽ cậu đọc kí ức của tôi!!!!!!!!! Cậu đang xâm phạm quyền riêng tư đó!
Nói vậy Phương nhìn chằm chằm vào bàn tay phát ánh sáng xanh lam của Lan. Sau đó cậu chuyển sang nhìn vào Lan làm cô lúng búng.
-Không!! Mình chỉ tình cờ đọc mà thôi! mình không cố ý!
-Ai biết cậu đã nhìn thấy cái gì nữa! Đã vậy cô phải chịu trách nhiệm!
-Ơ!! - Lan ngơ ngác nhìn Phương. Phương nhếch mép cười nửa miệng
-Cậu sẽ là bạn gái của tôi!!
-Hơ!!
-Gì nữa đây chẳng phải cậu muốn thế? Hay là...
Phương quỳ xuông hôn lên tay Lan và nói
-Em làm bạn gái tôi nhé!
Mặt lan đỏ lên cô gật đầu 1 phần vì Lan yêu Phương, không ít lần từ lầu 8 của tòa nhà cô đã dõi theo Phương dường như Phương cũng nhận ra điều đó. Cậu không quên được bóng dáng mảnh mai của một cô gái đứng trên sân thượng với mái tóc đen nhánh dịu dàng tung bay trong gió, người con gái có đôi mắt như ánh sao trời xa xăm. Sau đó, Lan nhận ra Phương là kẻ đa tình. không ít lần cô buồn bã vì điều đó nhưng nó chẳng là gì cả. còn với Phương Lan Nhận lời quá dễ dàng làm cậu ngờ rằng Lan tới với cậu vì tiền nên tìm cách thử Lan. Còn Lan, cô thường xuyên nói chuyện với 1 người bạn của mình tên là Hương. Lan không đủ nhạy cảm để nhận ra rằng Hương đang muốn hại Lan. Mặc dù Lan nghi ngờ Hương là quỷ, Hương là con quỷ quyến rũ người. Phương đã ra tay giết Hương để trừ hậu quả, vì mỗi lần Lan tiếp xúc với nó thì cô càng yếu đi. Lúc đó cô đã gào lên với Phương:
-Anh làm gì thế? Sao anh giết bạn tôi???
-Bạn ư?? nó đang hại em thì có!!
-không có hại!!!!!! - Lan rít lên - Đã vậy thì từ nay chúng ta không còn quan hệ gì nữa

Lan biết Phương làm vậy để cứu mình nhưng thực tế Phương đã bỏ mặc Lan làm Lan cô đơn. Cô đã có ý chết quách đi cho rồi. Giờ cô ở trên phòng úp mặt vào gối mà khóc. Cô không hề hay biết truyện gì sẽ xảy ra. Một quyết định không cần ý kiến của cô mà chỉ để cứu giúp gia đình cô và để có được sự giúp đỡ của dòng họ Lê. Nhất là họ sợ làm kinh động người thừa kế gia tộc này. Lan cô trở thành cống phẩm của gia đinh Wishney cho nhà họ Lê. Và chẳng hề ai trong 2 người họ, cũng như cả dòng tộc biết rằng họ sẽ sinh ra Thánh nữ.
Hôm sau, 7h sáng, như thường lệ Lan bước xuống nhà
-Thưa ba mẹ con đi học!!!
-Thôi không cần đi học nữa đâu!!!!!
-Tại sao ạ??? - Lan nhíu mày.
-Từ hôm nay con sẽ chuyển qua ở bên nhà họ Lê. Từ giờ chở đi con sẽ chính thức làm con dâu nhà họ Lê
-Không bao giờ!!!!
-Yên tâm đi, con không thích Phương thì không phải lấy cậu ta đâu!!
-Ba nói vậy là sao??
-Chắc con chưa biết 1 chuyện. Đó là gia tộc nhà họ Lê luôn sinh ra người kế thừa là con đầu tiên và là con độc nhất. Nhưng đây là trường hợp đặc biệt...Khi cậu Phương sinh ra thì cậu ấy còn có 1 nửa nữa là em trai song sinh là cậu Phong. Nói cách khác quyền lực trong gia tộc họ Lê đang bị chia sẻ. Dòng họ quyết định ai lấy vợ trước thì sẽ là người thừa kế. Và con là người được chọn.
-Không bao giờ anh em nhà đó giống hệt nhau về tính cách vô cùng đa tình. con không chấp nhận kẻ như vậy làm chồng con!!!!!!!!!!!!
-Vì vậy con giận cậu Phương sao???
-con ghét tất cả!!
-Tùy con thôi! Nhưng hãy mau sang nhà họ Lê đi!!
-Ba... Ba...không thương con...
-Ba xin lỗi nhưng gia đình ta không thể đắc tội với họ được!!
-Con xin ba mà! ba nỡ gả con cho người như vậy sao??
-người đâu đưa tiểu thư đi chuẩn bị!!!!!!!!! - Ông nhắm mắt ra lệnh thật nhanh. Ông phải làm vậy để cứu cả gia tộc. Vì nếu không làm vậy thì nhà họ Lê sẽ rút vốn đầu tư. Đó là tổn thất vô cùng lớn với cả tập đoàn. Trong lòng ông vô cùng xin lỗi Lan: "Lan tha thứ cho ta ta cũng không muốn vậy đâu"
Lan thẫn thờ bước vào dinh thự nhà họ Lê. Cảnh vật đẹp xung quanh không làm cho cô vui vẻ. Lan hiểu sao ba cô phải làm vậy, cô không hề trách ba mình. Nhưng cô giận ba đã xem mình như một cống phẩm cho gia đình mà cô phải vào làm dâu này.
-Thưa tiểu thư! - ông quản gia lễ phép nói.
-Dạ ông gọi cháu!
-Thưa tiểu thư đã tới rồi ạ! Xin tiểu thư hãy tươi tỉnh lên!
Lan thở dài, không nói gì cả và điều cô nghĩ lúc đó là "sao mà tươi tỉnh cho được". Cánh cổng hoa mở nhẹ ra có 2 người con trai giống hệt nhau ngồi đó. Chiếc bàn đặt ở giữa vườn, xung quanh vườn hoa được trồng theo những hàng như một mê cung. Nhìn từ trên cao xuống nó sẽ giống như cái xoáy âm dương. Và giữa vườn là bộ bàn ghế màu trắng lịch sự trang nhã.
-Cô em trông được đấy! Hình như cô ấy đã từ chối anh nhỉ??? - Phong mở lời trong khi Phương chẳng hề hé răng.-Tốt thôi tôi sẽ là chồng của cô!!!
-Tôi không nhờ anh thương hại mà nhận tôi làm vợ!!!!!!!!!
-Ồ mạnh mồm lắm!!! để xem ai phải nghe ai nhé!!! - Phong cười thích thú và tiến lại gần Lan. Cô sợ hãi lùi lại, tới khi Phong đã áp cô vào hàng rào cô thật sự hoảng hốt
-Không tránh xa tôi ra!!!
Phong chuẩn bị kề vào môi cô thì bị giật lại phía sau. Người đó là Phương, Phương kéo Lan lại và hôn lên môi cô. Nụ hôn đó... không là nụ hôn này mới đúng chứ lan đã chờ đợi từ lâu lắm rồi. Sự hoảng hốt sợ hãi và nụ hôn khi đó đã làm tan tất cả những tức giận mà bấy lâu cô giữ trong lòng. Phương thả cô ra nhẹ nhàng rời khỏi cô. Và nụ hôn ầm áp mơn man lúc nãy cũng rời dần.
-Quản gia chuẩn bị phòng cho cô ấy!!! - Phương ra lệnh.
-Dạ thưa cậu!!!
-Lan xin lỗi!! Nếu được hãy tha thứ cho anh và về bên anh nhé!!! -Phương không hề quay mặt lại mà nói, nhưng giọng nói của cậu lại tha thiết vô cùng. Lan đã quay đi giờ nghe anh nói vậy thì quay lại khẽ cười. Cô cười thật dẹp dù chỉ thoáng qua. Phải vì Lan là mĩ nữ mà. Và Phong cười vì điều đó, phải cái Phong muốn chính là anh mình thật hạnh phúc vì hơn ai hết cậu không còn tồn tại lâu nữa, cậu là một phần của Phương và sẽ trở về với Phương.
Tên con đường luân hồi, Thanh Tú bước đi bước tới gần cánh cửa luân hồi đó. Bước tới đó, cô lại chần trừ không muốn bước qua nó. Chợt chú chim xanh nhẹ nhàng bay quanh cô, 1 màu xanh lam tuyệt đẹp. Cô đưa nhẹ tay ra, chú chim đậu lên trên đó nghiêng cái đầu nhìn cô âu yếm.
-Có chuyện gì vậy?? - chú chim khẽ hỏi.
Khi bước vào con đường luân hồi động vật và con người có thể nói chuyện được với nhau. Bởi vì khi chết đi ý thức con người cũng như động vật đều chuyển về vật chất, nó tồn tại dưới dạng sóng. Nó truyền đi trong không gian, những nhà ngoại cảm nói chuyện được với hồn ma đơn giản vì họ nhạy cảm với những sóng này. Và sức mạnh của thần tiên cũng bắt nguồn từ việc họ tiếp nhận được loại sóng này.
-Không! chỉ là nếu bước qua đó thì ta sẽ quên hết tất cả vì thuốc mệnh bà cho uống!! Nhưng với ngươi thì chắc không sao vì ngươi đâu có uống.
Chú chim từ tốn trả lời.
- Cả cuộc đời ai cũng có sinh- lão- bệnh- tử. Thần tiên cũng vậy không ai thoát khỏi vòng luân hồi của trời đất. Chỉ là thần tiên có thể kéo dài tuổi thọ hơn người thường thôi.
-Uhm ta biết!
-Vậy ta đi thôi!
-Nè ngươi không sợ sao??
-Không! Vì được sống lại cũng vui lắm chứ. Tương lai biết đâu lại có những điều tuyệt vời để chúng ta trải nghiệm.
Thanh Tú mỉm cười nhẹ nhàng và nói:
-Vậy hãy đậu trên tay của ta nhé!! Chúng ta sẽ cùng bước qua đó.
Đẩy cánh cửa tách ra cũng là lúc linh hồn Thanh Tú rơi xuống. Linh hồ đột nhiên sáng lên biến thành một quả cầu sáng trắng rực rỡ hòa với linh hồn chú chim xanh rồi đột nhiên tách đôi. Hai quả cầu linh hồ sáng trắng bay theo 2 hướng khác nhau.
Và lúc ấy 3 năm sau khi làm lành và trở về bên Phương, Lan giờ là con dâu nhà họ Lê, cô dã mang bầu 3 tháng rồi. Ở nhà họ Lê cô bắt đầu cảm thấy mọi chuyện không hề đơn giản ngoài tập đoàn nhà họ Lê còn phải quản lí cả 1 lãnh địa quan trọng khác nữa. Lan phải luôn cẩn thận với mọi chuyện, đặc biệt là bị quỷ tấn công. Lan đang suy nghĩ về những việc gần đây, Phương có đưa cho Lan chiếc vòng ngũ sắc. đây là bảo vật đặc biệt khi không nguy cấp thì không được sử dụng thì Phương chạy vào, anh thở hổn hển:
-Lan em mau rời khỏi đây đi!! Tuyệt đối phải mang theo vòng ngũ sắc... không được để bất cứ ai tìm ra em... Mau lên..
-Anh ... Khoan đã rốt cuộc là có chuyện gì vậy???
-Lan! Anh biết em đẻ thông minh để tránh xa mọi chuyện nguy hiểm! Mau rời khỏi đây đi, nếu có em anh không thể chiến đấu chống lại các thế lực bóng đêm một cách hết sức được!!!
-Anh không cần lo cho em! em sẽ chiến đấu cùng anh!!
-Không được , em còn đứa bé!! Anh xin lỗi vì lớn tiếng, nhưng xin em hãy trốn tạm đi để bảo vệ con. Em tuyệt đối không được làm mất đứa bé!!! - Ánh mắt Phương khẩn khoản van nài làm Lan mủi lòng.
- Vậy em sẽ đi đâu???.
- Đây là thẻ ATM riêng của em ở thế giới loài người. Nó đủ cho cả cuộc đời em. Anh chắc chắn sẽ sống vì vậy em và con phải thật an toàn cho tới khi gia đình ta đoàn tụ.
-Vâng!!!!
-Đi đi !!! Mau lên Lan!!
Lan nhìn Phương một lần nữa rồi biến mất cùng lúc Phương quay người lại đối mặt với lũ quỷ vừa xuất hiện.

Truyền thuyết thánh nữ - Phần I: Tất cả chỉ mới bắt đầu.

chương 1: Khởi đầu


Có ai tin rằng tới nay người của tộc thần tiên vẫn còn, họ sống ẩn mình trong lớp áo những con người bình thường và chờ đợi. Chờ đợi thánh nữ hồi sinh để khôi phục cái thế giới thứ 2 đã bị đổ vỡ. (Thế giới thứ 2 này mình sẽ giải thích sau)
Chap 1: lời tiên tri từ xa xưa
-Con gái của ta! con đã phải hi sinh để cứu giúp tộc thần tiên chúng ta. Nhưng ta, cha con lại lực bất tòng tâm không đủ sức để khôi phục thế giới này. Ta biết nếu là con thì chắc chắn sẽ làm được... Thanh Tú ta cho con sức mạnh để hồi sinh. Và cũng như mong ước của các vị tiên khác chúng ta sẽ để lại trong con toàn bộ sức mạnh của chúng ta. con sẽ được chuyển thế vào con người. Hãy dẫn dắt loài người vượt qua bể khổ và khôi phục lại thế giới thần tiên của chúng ta nhé!
Người đàn ông mặc chiếc áo bào màu vàng, chiếc áo khoác ngoài trang trí hình rồng phượng trên người tỏa ra những vầng sáng trắng. Người đàn ông đau đớn nhìn theo bóng chú chim nhỏ xanh biếc đang bay tới truyền lại cho nó phép thuật cùng những vị thần khác đứng xung quanh.
-Thái Dương Thần xin người đừng quá đau buồn - Tây Vương Mẫu khẽ khàng nói.
-Ta biết!!! - rồi ông buông 1 tiếng thở dài rồi nói tiếp - Hãy truyền đạt những bí mật về thế giới này cho hậu duệ của các người. Từ giờ, ngoài người của dòng tộc các người, thì ngoài thánh nữ đầu thai không ai có thể bước vào thế giới này. Kể cả người đã lấy con cháu tộc chúng ta và nhập tộc thì... cũng không được biết và đặt chân tới. Nếu không thì cả gia tộc kẻ đó sẽ bị trừng phạt. Còn giờ chúng ta đi thôi.
Thái Dương Thần phất tay áo và biến mất. Các vị thần khác cũng lần lượt biến mất theo. Chú chim xanh nhẹ nhàng hạ cánh. một chùm sáng xanh lam suất hiện quanh mình chú chim, ánh sáng lấp lóa, hiện ra giữa những chùm sáng đó là một người con gái. Cô đưa ánh mắt lơ đãng nhìn ra phía xa xa nơi chân trời, ánh mắt lạ lẫm của một người đã mất đi kí ức. Chợt một câu nói vang lên:
-Thanh Tú nàng sống lại rồi ư??? - Người con trai đó chạy tới bên cô định năm lấy bàn tay trắng muốt đó. Nhưng đáp lại, cô né mình tránh người đó
-Thanh Tú ! tại sao? nàng...
Cô đưa mắt nhìn xa xa rồi quay lại nhíu mày nhìn anh chàng, chợt từ xa một người nữa chạy lại.
-Thanh Tú! tôi hận cô... Cô nói dối...
-Các anh là ai??? - giọng nói của cô gái nhẹ nhàng vang lên. 2 người con trai đưa mắt nhìn nhau - Tôi không quen, tôi sắp phải đi rồi!!!
-cô định đi đâu khi... - chàng trai đến sau nói
-Đi gặp mệnh bà, để hóa kiếp đầu thai đó. Nó tới rồi tôi phải đi thôi.
-Đâu có ai đâu??? -chàng trai thứ nhất hỏi.
-Anh không thấy đâu, vì chỉ người chết mới thấy được mệnh bà.
Chợt cô rùng mình, một luồng sáng đỏ vây lấy cô. Chàng trai thứ 2 đang làm phép lên cô.
-Anh ...Anh... làm cái gì vậy??
Ánh sáng dần biến mất, nhanh chóng.
-Tôi không biết tại sao em làm vậy với tôi!- Ánh mắt anh ta buồn hẳn. - Nhưng xem ra em không hề lừa tôi, tôi đợi lơi giải thích của em ở kiếp sau. Tôi nhất định sẽ gặp được em.
Lời nói làm cô gái đau đầu. Chợt có gì đó lóe lên trong đầu cô. Cô bước vào con đường luân hồi, hai hàng nước mắt lã chã rơi mà không rõ lí do. Cô đang bước đi trên con đường của riêng mình và tiến về tương lai. Để lại trong mắt 2 chàng trai nhìn theo bóng áo xanh lam khuất dần.
-Nàng đã đi rồi!- chàng trai thứ 1 nói
chàng trai thứ 2 cúi xuống nhặt lên một cành hoa nhỏ và nhớ lại.
Kí ức:
-Anh xem nè nó thật đáng yêu!!!!!!!!!
-Lại hoa ! em không còn gì nữa sao?? hơn nữa nó là bông hoa của truyền thuyết thần tiên khác!! không của tộc chúng ta!!!!!!!
-Cái nào cũng có có cái hay của nó! Chẳng qua văn hóa của họ và ta khác nhau thôi. Em ghét anh!! Hứ về mách cha.
-Anh đùa mà có gì cho anh biết đi!!
-Một cô gái được thần Zues yêu quí nên bị vợ ông ghen ghét vu oan. Và cô bị người mình yêu phàn bội hành hạ trước mặt mọi người. Để bảo toàn danh tiết và khẳng định tình yêu của mình, cô rút kiếm đâm vào ngực mình. trước khi chết cô nói "forget me not" (có nghĩa: Xin đừng quên em). người ta gọi hoa này là forget me not hay lưu ly thảo. Hoa này có nghĩa là xin đừng quen em.
....
-Anh xin lỗi Thanh Tú!!!!!! - Chàng trai nhìn theo mãi bóng áo xanh biến mất
Lặng lẽ...
Tối đen như mực...
Cô đang bước đi trên con đường luân hồi dành cho người bình thường. Có những điều đã đánh mất và không bao giờ lấy lại được. Bởi giờ cô đã bước vào cõi hư vô hay đúng hơn là cô đã chết rồi. Nhớ lại những gì chàng trai thứ 2 nói ra cô thấy nhẹ nhõm. Cô không biết mình đã làm gì, nhưng ít nhất cô biết được rằng cô không hề lừa ai cả.
Cô cứ bước đi trong hư vô, con đường cô đang đi có biết bao nhiêu người phải cầm đèn lồng, nhưng cô thì không. Bởi trên người cô tỏa ra ánh sáng nhẹ nhàng của thần mặt trời. Cô nhẹ nhàng bước tiếp và hoảng hốt. dưới chân cô là vực thẳm không đáy, chỉ có một con đường u tối và lạnh lẽo lơ lửng giữa không gian. Trên con đường những bóng ma, những cô hồn lạnh lùng lướt qua cô bước trên con đường. Chợt trong đầu cô hàng loạt kí ức về con đường hiện về còn rõ hơn nữa. Kèm theo lời nói của chang trai lúc đó.
-Đối mặt với cái chết đang sợ hơn nhiêu khi người ta đã chết đi.
Phải cô đã chết rồi nên không còn sợ gì nữa. Cô cứ bước đi mà không biết rằng có người đang gọi cô từ quá khứ và đang bước vào con đường cô đang đi. Tiếng gọi văng vẳng làm cô giật mình quay lại nhưng không thấy ai. Luân hôi có biết bao nhiêu con đường, cô đang bước đi trên con đường này và họ cũng sóng bước cùng cô nhưng lại trên con đường khác. Cô lặng lẽ bước đi, như nhận ra mình đặc biệt cô liên thu ánh sáng quanh mình lại, hóa phép tạo một chiếc đèn lồng. Một ngôi nhà lá xuất hiện trước mặt cô. Trong ngôi nhà bay ra mùi thuốc bắc. Một bà lão trông phúc hậu đứng đó đưa những bát thuốc cho những hồn ma.
-Chào cô bé!
-Chào bà ạ!
-Vậy là cô bé sắp đầu thai rồi đó! mau uống thuốc này!!!...
-Đây là...
-Là thuốc lãng quên. Muốn đầu thai thì cô phải quên hết quá khứ!
-Dạ! - Chợt một cơn gió bay qua Thanh Tú rùng mình đánh đổ bát thuốc.
-Có sao không con?? - mệnh bà nói - thôi con uống đi! Rồi giờ con đi tới cuối con đường này. Sẽ có 1 cánh cửa. Bước vào đó con sẽ được chuyển sinh.
-Con cảm ơn bà!
-Mau đi đi kẻo muộn! đi hết đường cũng mất tới ngàn năm đó
-Con chào bà ạ!!
Cô đi rồi mệnh bà nhìn xuống bát thuốc cô đánh đổ mà rằng:
-Người thường uống không sao, nhưng cô nương uống thì đổ. Xem ra kiếp trước cô số khổ nhưng mệnh lớn. Tội nghiệp quá, đường đời vất vả!!
Phải cô chỉ sống có ngàn năm, cô sống ngắn ngủi hơn một thần tiên thường.
-Cầu chúc con tương lai tốt đẹp! "Đời người ngắn ngủi, Luân hồi xa xăm"