Lưu Ly sống ở trên núi tới nay đã 10 năm rồi cùng sư trụ trì. Lưu Ly được sư phụ của mình là trụ trì Huyền Đức dạy cho võ thuật từ nhỏ, giảng giải cho pháp thuật của nhà chùa, các chọn thuốc, xắc thuốc chữa bệnh... Nhưng ông không hề muốn cô bé đi tu. Mặc dù Lưu Ly có trí nhớ rất tốt khả năng của cô bé là có thể biến hẳn một bài kinh Phật thành một câu thần chú độ hóa chúng sinh. Không những vậy, Ly có một khả năng khiến không ít người kinh hoàng đó là triệu gọi sức mạnh của 4 yếu tố trong trời đất là: Phong (Bạch Hổ), Lôi (Thanh Long), Thủy (Huyền Vũ), Hỏa (Chu Tước) thông qua thần chú tứ thần. Có 1 điều, 1 bí mật không ai biết, đó là bên cô bé luôn có 1 chú chim xanh mà cô nhỏ đặt tên là Thanh Điểu sau khi coi xong bộ phim Truyện nàng Tinh Vệ lấp biển. Chú chim đó là một phần linh hồn của cô. À còn điều này chưa nói, khi sinh ra trên cánh tay trái của cô lúc ẩn lúc hiện hình xăm một chú chim xanh lam.
Khi Lưu Ly sinh ra trong cô bé đã có sẵn linh lực tu luyện 1000 năm và cộng với 3 ngàn năm tu luyện của Thanh Điểu là 4000 năm. Nhờ thế cô bé có thể sử dụng thần chú dễ dàng. Tất cả thần chú đều do Thanh điểu dạy cho. Thanh Điểu không có kí ức xưa kia nhưng vẫn có khả tìm kiếm kì lạ. Chính chú chim này đã tập hợp không ít những câu thần chú quan trọng dạy cho Lưu Ly.
Nhưng cũng vì thế má nhiều rắc rối. Vì không ai nhìn thấy Thanh điểu nên cô bé dùng phép thì bị mọi người lo lắng tra hỏi sợ cô bé học từ kẻ xấu, cuối cùng thì ... haizz... tốt nhất không dùng. Nhưng không dùng thì năng lực sẽ mai một. Thỉnh thoảng đi học ở trường thì lỡ tay dùng năng lực thì cũng phiền, may là cô bé biết kiềm chế nên không ai phát hiện ra.... haizz.... có người phát hiện ra cũng mệt lắm. Cô nhỏ thường lén sử dụng ở những nơi không ai thấy. Thỉnh thoảng có người thấy nhưng vì là người bình thường nên họ nghĩ là thần tiên, thế là họ thêu dệt... haizz... thật bó tay không ổn. Kết quả là năm lên 10 tuổi, vào lớp 5, Ly ngán ngẩm từ trên núi xuống đi học. Vào tiết sinh hoạt tụi nhở trong lớp nhao nhao lên với nhau và cô giáo:
-Cô ơi hôm qua trên núi em thấy có ánh sáng lạ!!!.
-Cách đây mấy tháng trên cái miếu cổ trên núi ấy, tụi em lên thắp hương trời tối quên mất đường về, sợ lắm thì đột nhiên có rất nhiều những đốm sáng như bông tuyết rơi xuống vậy. Sau đó có mùi hương rất thơm tụi em nhắm mắt lại khi tỉnh lại thì đã thấy về chỗ lễ hội rồi. Chắc trên núi có tiên nhân đó!!
-Thật đó cô!! hôm đó em đi cùng nè!!
-Em cũng thế!
-Em cũng thế!!
-Chắc mấy em nhầm đó!!!
-Không đâu thật mà cô!!!!
Ly ngồi dưới lớp mà ngán ngẩm: "Tiên là đây nè, chỉ là thần chú thắp đèn đom đóm mà thôi". Ly ngáp ngắn ngáp dài, thì có một cô bạn chợt hỏi:
-Còn Ly thì sao? bạn ở trên chùa nhỏ trên núi chắc còn biết nhiều hơn chứ?? Chắc bạn gặp tiên nhân nhiều rồi phải không??
-Đúng đó!! Đúng đó!!! Cậu kể đi!! - Cả lớp đồng thanh.
"Chẳng lẽ bốc phét" nó suy nghĩ, nhưng suy cho cùng thì không thể mở mồm nói dối được. Nó cảm thấy chuyện này thật là rắc rối.
-Làm gì có phải không Ly?? - Lời của cô giáo như cứu cánh vậy.
Ly chợt nhớ câu sư phụ từng dạy: "Người ta có câu: nói dối thì không nên nhưng nói thật thì không thể nói hết. Đừng quên đó". Thế là, ngáp 1 cái Ly nói:
-Tiên hả?? nếu có thì chắc tớ đã gặp rồi!!! Nếu có tiên thật thì thành thật xin lỗi chắc tớ không có duyên gặp!
-nói láo!!! - cả lớp đồng thanh
-Tin hay không là tùy, sư phụ tớ dạy không được nói dối.
Cả lớp nhìn nhau cô bạn nhiều chuyện lại hỏi tiếp:
-Thế sao nghe bọn tớ kể mà cậu cứ xem như chuyện thường ấy. Rõ ràng gặp rồi!!!
Ly ngao ngán thở dài nhìn trời mà nghĩ thần tiên trước mặt đây nè! cũng người trần mắt thịt thôi. Thế là Ly uể oải nói tiếp:
-Mấy truyện đó tớ nghe phát chán ở trên chùa rồi!!! Hết cả ngạc nhiên, muốn cũng không làm nổi nữa. Nói xong cô nàng gục mặt xuống bàn ngủ như chết luôn. Cái này là do thần chú ru ngủ mà cô vừa mới chế ra đó hehe!! hiệu nghiệm tới mức khiến cô giáo phát hoảng tưởng bị làm sao.
Chiều đó, có một nhóm người tới. Cô giáo vội giới thiệu:
-Tham dự giờ sinh hoạt của chúng ta hôm nay, có các thầy cô giáo từ một trường đại học danh tiếng tới đây. Bữa trước cô đã nói các em biết thế nào là học bổng rồi, giờ hãy tiếp xúc với thầy cô giáo mới để biết thêm nhé!
Lần trước là Quỷ đội lốt người, nhưng xem ra những người này đáng tin hơn tí mình sẽ kiểm tra, Ly nghĩ.
-Chào các em cơ hội để các em được học tập trong điều kiện môi trường tốt hơn nầy chúng tôi đã bàn với người giám hộ của các em rồi, các em cần qua một kì kiểm tra xác định năng lực học tập và sức khỏe dưới sự giám sát của người thân các em thì chúng tôi sẽ chọn người xuất sắc nhất và các em đạt yêu cầu đi học.
Ly nghe xong kì thực cô rất hứng thú. Hết giờ học, Ly chạy lên sân thượng lẩn theo dòng người đông đúc. Để tránh phát hiện cô là người sử dụng phép Ly làm thế này nhiều rồi. Đứng trên sân thượng cô sử dụng nhãn quang thần chú để kiểm tra nhận ra họ là người tốt cô thở phào nhẹ nhõm. Trong đoàn người ấy có một bé trai bằng tuổi cô nhưng cô không chú ý lắm. Chợt cậu bé quay lại nhìn lên sân thượng
-Sao vậy con trai?? - Ánh Hồng hỏi
-trên sân thượng có bóng người hơn nữa còn có âm khí của quỷ !!!
-Sao??
-Mau quay lại!!!
Họ xuất hiện trên sân thượng đúng lúc lũ quỷ tấn công Ly. Cậu bé đánh bật con quỷ lớn ra và bảo Ly
-Cậu chạy mau!! Chạy mau đi!!
Ly vẫn đứng đó thản nhiên nhìn mọi người đánh. Nhưng thực tế không chỉ vậy cô còn chăm chú quan sát thứ khác nữa.
-Nè cô bé chạy mau đi!! -Ánh Hồng lên tiếng. Một con Quỷ tần công cô sau lưng. Bà Hồng nhắm mắt lại vì không phản ứng kịp. Nhưng 1s... 2s.... không thấy đau, mở mắt ra thì con quỷ đang dãy dụa trong lưới diện bao quanh. Bà nhìn con trai, không phải, không phải con trai bà mà là cô bé mà bà cố bảo vệ.
-Bắt lấy con bé - 1 con quỷ hét lên. Cả lũ xông vào Ly, một luồng sáng lóe lên, lũ quỷ tan thành tro.trong khi đó Ly đứng trên lan can phía sau từ lúc nào. Miệng lẩm nhẩm đọc thần chú.Trong mắt cậu bé một luồng sáng tỏa ra. Tự lúc nào rồi mà họ trở về chỗ cũ, không hề có cảm giác gì về quỷ.
-Mẹ cô bạn đó!!
-Ai vậy Nam?? - bất giác đọc kí ức mọi người thì cậu nhận ra tất cả đều bị xóa kí ức trừ mình.
-A!!! không có gì đâu mẹ!!!
Cậu chắc chắn rằng mình sẽ gặp lại. Họ đi qua núi ngọc nữ. Ly từ trên cao nhìn xuống, chú chim xanh lượn quanh, mái tóc buộc cao hồi chiều giờ được xõa ra nếp tóc uốn nhẹ phía dưới trông rất đẹp:
-Lưu Ly sắp rắc rối rồi đây!
-Ừ cậu ta miễn dịch với phép thuật của tôi nhưng tạm thời chưa nói ra đâu.
Thanh Điểu thở dài khi nghe cô bé nói xong. Mặt trời khuất núi rồi, có thể cô bé sẽ phải rời chốn đồng quê này, xa sư phụ của mình. Nhìn cậu bé ấy đi bên mẹ bỗng nhiên cô bé muốn tìm gia đình mình biết bao. Cha mẹ cô bé giờ thế nào?? và họ ở đâu linh tính mách bảo rằng họ còn sống. Nhưng hỏi thì sư phụ lại bảo sẽ nói sau. Ly thở dài quay về ngôi chùa.
Khi Lưu Ly sinh ra trong cô bé đã có sẵn linh lực tu luyện 1000 năm và cộng với 3 ngàn năm tu luyện của Thanh Điểu là 4000 năm. Nhờ thế cô bé có thể sử dụng thần chú dễ dàng. Tất cả thần chú đều do Thanh điểu dạy cho. Thanh Điểu không có kí ức xưa kia nhưng vẫn có khả tìm kiếm kì lạ. Chính chú chim này đã tập hợp không ít những câu thần chú quan trọng dạy cho Lưu Ly.
Nhưng cũng vì thế má nhiều rắc rối. Vì không ai nhìn thấy Thanh điểu nên cô bé dùng phép thì bị mọi người lo lắng tra hỏi sợ cô bé học từ kẻ xấu, cuối cùng thì ... haizz... tốt nhất không dùng. Nhưng không dùng thì năng lực sẽ mai một. Thỉnh thoảng đi học ở trường thì lỡ tay dùng năng lực thì cũng phiền, may là cô bé biết kiềm chế nên không ai phát hiện ra.... haizz.... có người phát hiện ra cũng mệt lắm. Cô nhỏ thường lén sử dụng ở những nơi không ai thấy. Thỉnh thoảng có người thấy nhưng vì là người bình thường nên họ nghĩ là thần tiên, thế là họ thêu dệt... haizz... thật bó tay không ổn. Kết quả là năm lên 10 tuổi, vào lớp 5, Ly ngán ngẩm từ trên núi xuống đi học. Vào tiết sinh hoạt tụi nhở trong lớp nhao nhao lên với nhau và cô giáo:
-Cô ơi hôm qua trên núi em thấy có ánh sáng lạ!!!.
-Cách đây mấy tháng trên cái miếu cổ trên núi ấy, tụi em lên thắp hương trời tối quên mất đường về, sợ lắm thì đột nhiên có rất nhiều những đốm sáng như bông tuyết rơi xuống vậy. Sau đó có mùi hương rất thơm tụi em nhắm mắt lại khi tỉnh lại thì đã thấy về chỗ lễ hội rồi. Chắc trên núi có tiên nhân đó!!
-Thật đó cô!! hôm đó em đi cùng nè!!
-Em cũng thế!
-Em cũng thế!!
-Chắc mấy em nhầm đó!!!
-Không đâu thật mà cô!!!!
Ly ngồi dưới lớp mà ngán ngẩm: "Tiên là đây nè, chỉ là thần chú thắp đèn đom đóm mà thôi". Ly ngáp ngắn ngáp dài, thì có một cô bạn chợt hỏi:
-Còn Ly thì sao? bạn ở trên chùa nhỏ trên núi chắc còn biết nhiều hơn chứ?? Chắc bạn gặp tiên nhân nhiều rồi phải không??
-Đúng đó!! Đúng đó!!! Cậu kể đi!! - Cả lớp đồng thanh.
"Chẳng lẽ bốc phét" nó suy nghĩ, nhưng suy cho cùng thì không thể mở mồm nói dối được. Nó cảm thấy chuyện này thật là rắc rối.
-Làm gì có phải không Ly?? - Lời của cô giáo như cứu cánh vậy.
Ly chợt nhớ câu sư phụ từng dạy: "Người ta có câu: nói dối thì không nên nhưng nói thật thì không thể nói hết. Đừng quên đó". Thế là, ngáp 1 cái Ly nói:
-Tiên hả?? nếu có thì chắc tớ đã gặp rồi!!! Nếu có tiên thật thì thành thật xin lỗi chắc tớ không có duyên gặp!
-nói láo!!! - cả lớp đồng thanh
-Tin hay không là tùy, sư phụ tớ dạy không được nói dối.
Cả lớp nhìn nhau cô bạn nhiều chuyện lại hỏi tiếp:
-Thế sao nghe bọn tớ kể mà cậu cứ xem như chuyện thường ấy. Rõ ràng gặp rồi!!!
Ly ngao ngán thở dài nhìn trời mà nghĩ thần tiên trước mặt đây nè! cũng người trần mắt thịt thôi. Thế là Ly uể oải nói tiếp:
-Mấy truyện đó tớ nghe phát chán ở trên chùa rồi!!! Hết cả ngạc nhiên, muốn cũng không làm nổi nữa. Nói xong cô nàng gục mặt xuống bàn ngủ như chết luôn. Cái này là do thần chú ru ngủ mà cô vừa mới chế ra đó hehe!! hiệu nghiệm tới mức khiến cô giáo phát hoảng tưởng bị làm sao.
Chiều đó, có một nhóm người tới. Cô giáo vội giới thiệu:
-Tham dự giờ sinh hoạt của chúng ta hôm nay, có các thầy cô giáo từ một trường đại học danh tiếng tới đây. Bữa trước cô đã nói các em biết thế nào là học bổng rồi, giờ hãy tiếp xúc với thầy cô giáo mới để biết thêm nhé!
Lần trước là Quỷ đội lốt người, nhưng xem ra những người này đáng tin hơn tí mình sẽ kiểm tra, Ly nghĩ.
-Chào các em cơ hội để các em được học tập trong điều kiện môi trường tốt hơn nầy chúng tôi đã bàn với người giám hộ của các em rồi, các em cần qua một kì kiểm tra xác định năng lực học tập và sức khỏe dưới sự giám sát của người thân các em thì chúng tôi sẽ chọn người xuất sắc nhất và các em đạt yêu cầu đi học.
Ly nghe xong kì thực cô rất hứng thú. Hết giờ học, Ly chạy lên sân thượng lẩn theo dòng người đông đúc. Để tránh phát hiện cô là người sử dụng phép Ly làm thế này nhiều rồi. Đứng trên sân thượng cô sử dụng nhãn quang thần chú để kiểm tra nhận ra họ là người tốt cô thở phào nhẹ nhõm. Trong đoàn người ấy có một bé trai bằng tuổi cô nhưng cô không chú ý lắm. Chợt cậu bé quay lại nhìn lên sân thượng
-Sao vậy con trai?? - Ánh Hồng hỏi
-trên sân thượng có bóng người hơn nữa còn có âm khí của quỷ !!!
-Sao??
-Mau quay lại!!!
Họ xuất hiện trên sân thượng đúng lúc lũ quỷ tấn công Ly. Cậu bé đánh bật con quỷ lớn ra và bảo Ly
-Cậu chạy mau!! Chạy mau đi!!
Ly vẫn đứng đó thản nhiên nhìn mọi người đánh. Nhưng thực tế không chỉ vậy cô còn chăm chú quan sát thứ khác nữa.
-Nè cô bé chạy mau đi!! -Ánh Hồng lên tiếng. Một con Quỷ tần công cô sau lưng. Bà Hồng nhắm mắt lại vì không phản ứng kịp. Nhưng 1s... 2s.... không thấy đau, mở mắt ra thì con quỷ đang dãy dụa trong lưới diện bao quanh. Bà nhìn con trai, không phải, không phải con trai bà mà là cô bé mà bà cố bảo vệ.
-Bắt lấy con bé - 1 con quỷ hét lên. Cả lũ xông vào Ly, một luồng sáng lóe lên, lũ quỷ tan thành tro.trong khi đó Ly đứng trên lan can phía sau từ lúc nào. Miệng lẩm nhẩm đọc thần chú.Trong mắt cậu bé một luồng sáng tỏa ra. Tự lúc nào rồi mà họ trở về chỗ cũ, không hề có cảm giác gì về quỷ.
-Mẹ cô bạn đó!!
-Ai vậy Nam?? - bất giác đọc kí ức mọi người thì cậu nhận ra tất cả đều bị xóa kí ức trừ mình.
-A!!! không có gì đâu mẹ!!!
Cậu chắc chắn rằng mình sẽ gặp lại. Họ đi qua núi ngọc nữ. Ly từ trên cao nhìn xuống, chú chim xanh lượn quanh, mái tóc buộc cao hồi chiều giờ được xõa ra nếp tóc uốn nhẹ phía dưới trông rất đẹp:
-Lưu Ly sắp rắc rối rồi đây!
-Ừ cậu ta miễn dịch với phép thuật của tôi nhưng tạm thời chưa nói ra đâu.
Thanh Điểu thở dài khi nghe cô bé nói xong. Mặt trời khuất núi rồi, có thể cô bé sẽ phải rời chốn đồng quê này, xa sư phụ của mình. Nhìn cậu bé ấy đi bên mẹ bỗng nhiên cô bé muốn tìm gia đình mình biết bao. Cha mẹ cô bé giờ thế nào?? và họ ở đâu linh tính mách bảo rằng họ còn sống. Nhưng hỏi thì sư phụ lại bảo sẽ nói sau. Ly thở dài quay về ngôi chùa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét