Trang

Thứ Năm, 11 tháng 8, 2011

Chương 3: Đứa trẻ tội nghiệp!



Lan chạy đi trong bóng tối, vừa đi vừa suy nghĩ. Nếu là người nhà họ Lê chắc chắn lũ quỷ sẽ lùng tìm cô và chúng sẽ không tha cho bất cứ ai ở gần cô. Cô đang không biết đi về đâu thì một tiếng nói vang lên. Một chú chim xanh hiện ra và nói với cô:
-Hãy tới núi Dục Thúy!!! Nơi đó là 1 thánh địa của Phật giáo. Các vị tu sĩ sẽ cứu được cô. Hơn nữa, lũ quỷ không dám tới đó đâu!!!
Chợt tiếng hú của những con quỷ tìm cô ngày một gần. Lan hoảng hốt.
-Mau lên đi!
-Nhưng phải làm sao tới tôi không biết chỗ đó???
-Cô hãy nhắm mắt vào và cảm nhận đi! Chỉ cần cô muốn thì toàn bộ nơi đó sẽ tự xuất hiện trong đầu cô khi cô muốn đến đâu cô sẽ được tới đó.
-nhưng....
-Cô không biết là mình có làm được không chứ gì? không sao đâu - Chú chim chỉ vào bụng cô và nói tiếp - Nó sẽ giúp cô.
Chú chim biến mất, tiếng lũ quỷ ngày một gần, đã nguy lắm rồi. Lan nhắm mắt làm theo lời chú chim.
Tiếng lũ quỷ ngày một gần. Không còn sự chọn lựa Lan nhắm mắt làm theo lời chú chim. Trong đầu cô cầu nguyện liên tục: "làm ơn tới núi Dục Thúy... tới núi Dục Thúy...". Chợt một con quỷ nhìn thấy cô. Giọng nói the thé của nó vang lên:
-Tới đây mau tìm thấy cô ta rồi!!!!!!!!!
Lan hoảng sợ nhắm chặt mắt lại cầu nguyện. Hình ảnh núi Dục Thúy xuất hiện trong đầu cô, và cô nhận ra mình bay lại gần đó. Lũ quỷ lao vào cô thì một luồng sáng trắng chói lòa phát ra, đẩy bật lũ quỷ ra xa. Lan biến mất trong luồng sáng ấy. Con quỷ đứng đầu hét lên the thé:
-Con nhỏ đó nó đã khiến con gái ta phải chết! Ta tuyệt đối không tha cho nó và gia tộc họ Lê!!
Câu nói đó Lan đã kịp nghe thấy. Cô lập tức nhớ ra Hương, con quỷ đã chết dưới tay Phương - chồng của cô. Lan xoa nhẹ lên bụng lo lắng suy nghĩ: "Nếu vậy thì, để con ở bên gia đình và những người liên quan tới nhà ta thì nguy hiểm cho con quá!". Nghĩ xong Lan mới định thần lại, cô đang ở giữa một cánh đồng. Trời gần sáng rồi ở lại đây lâu sẽ không tốt chút nào. Lan men theo con đường đất nhỏ ra tới con đường lớn gần chân núi. Chợt cô nhìn thấy tấm bia gần con đường nhỏ có ghi dòng chữ: 'Đường lên chùa Nhất Trụ" ghi bằng tiếng hán nôm. Vì cô xuất thân gia đình pháp sư nên cô được học thứ tiếng này. Trời sáng dần, đường đi hiện ra rõ hơn. Lan trèo lên núi rất vất vả, cô ngồi thụt xuống thở và suy nghĩ: nếu cứ tiếp tục thì cô sẽ không giữ được đứa bé.Chú chim xanh lần nữa hiện ra, biến thành 1 cô nhóc và nói
-hãy đọc phong linh thần chú!!!!.
-Phong linh chú là sao?? tôi không biết!!!
Cô bé chim mỉm cười thì thầm vào tai Lan phong linh chú. Lan làm theo quả nhiên tới được đỉnh núi. Cô quay lại nói lời cảm ơn thì chú chim đã biến mất tự lúc nào. Trên đỉnh núi quả không hổ danh là thánh địa phật giáo. Nơi đây có hàng ngàn bức tượng xếp thành hàng, mỗi tượng một vẻ, uy nghi, kì vĩ. Lan cúi đầu chắp tay lạy trước các bức tượng trong thánh địa cầu xin cho gia đình tai qua nạn khỏi. Cô thắp hương ở lư hương lớn, chợt có tiếng nói:
-Thí chủ từ phương xa tới đây, cho phép bần tăng được hỏi!
-Dạ xin cụ cứ hỏi!!!
-Phải chăng thí chủ đây đang mang trong mình thánh nhân!!
-Ơ... quả thực con đang mang thai nhưng thánh nhân là sao ạ???
-Vậy là cô nương chưa biết, thần tiên cũng như con người không ai thoát khỏi sinh - lão - bệnh - tử. Tùy từng người mà đạt tới cảnh giới riêng. Có người thoát tục rời khỏi vong luân hồi, có những người không bao giờ luân hồi được hay bị đày làm súc vật hoặc ngã quỷ. nhưng cô nương đây có quý tướng, chắc chắn vì kiếp trước làm nhiều việc thiện nên kiếp này được thiện báo, đầu thai làm người lại có quý tướng được thần tiên chọn làm nơi giáng sinh.....@@@@______@@@@@#%*&^&%#
Lan ù tai hoa mắt không hiểu sư cụ nói gì nữa.
-Thưa sư cụ, con thật sự không hiểu!!!
-thí chủ không cần hiểu cũng được!!! ta đã hiểu gia cảnh của thí chủ rồi mời đi theo ta!!!
-Nhưng sao sư cụ biết!!!
-Phật pháp vô biên!!!!
-Vậy là sao?? con không hiểu!!!!
-Từ từ rồi thí chủ sẽ hiểu.
Lan đi theo vị sư phụ bước vào sảnh điện thờ làm lễ phật, cô được sắp xếp ở nhà nghỉ cạnh hậu cung đền thờ. Lan ở đó dưỡng thai, nghe thuyết pháp và cầu nguyện cho gia đình tai qua nạn khỏi.
Lúc đó ở nhà họ Lê, mọi thứ gần như dọn dẹp xong.
-Cậu Phương cậu Phong, bọn quỷ đã xử lí hết rồi.
-Nơi đây không an toàn nữa mau thiết lập lại kết giới. -Phương vừa thở vừa ra lệnh. Chợt Phong sụt xuống.
-Phong em làm sao vậy??
-Anh, vì chúng ta song sinh hơn nữa anh mới là người được chọn. Anh sinh ra mạnh hơn em và mạnh gấp rười thần tiên thường. thực ra em phải trở về với anh từ lâu rồi nhưng anh đã cố kéo dài cho em.
-Phong không được nói nữa anh đưa em đi nghỉ!!
-Anh hai, em yêu Lan nhưng không thể nói ra vì cô ấy là của anh. Có lẽ khi trở về với anh em sẽ nhẹ nhõm hơn. giờ anh không đủ sức duy trì cho em đâu. nếu làm vậy anh sẽ biến mất.
-Không đâu!! em không nói nữa em sống là được mà. ai thừa kế không quan trọng.
Phong dồn sức đấm vào mặt Phương, từ khóe môi Phương chảy ra máu.
-Em dám...
-Anh đã hứa với Lan là Phải sống cơ mà!!!!!!! Nếu cô ấy đau khổ em sẽ hỏi tội anh!!!!!! Em làm vậy vì Lan chứ không vì anh hay thừa kế cái gia tộc này đâu.
phương quay mặt đi không nói gì để Phong từ từ biến thành luồng sáng. Phương thu luồng sáng ấy về:
-Anh hứa se chăm sóc cô ấy cẩn thận Phong!!
-Cậu chủ sẽ tìm cô về chứ.
-Chưa! Tình hình chưa ổn định, cô ấy mà về thí sẽ không ổn. Di chuyển chỗ ở mau!!
-Còn thế giới thì sao??
-không phải lo đâu!!!
-Tuân lệnh cậu chủ!!!!
Hơn 1 năm sau từ ngày lên núi Dục thúy, Lan hiểu ra rất nhiều điều quan trọng. Để dưỡng thai và giữ cho sức khỏe được tốt cô tật thêm Yoga, thiền định, dưỡng sinh... Điều đó vô hình chung không chỉ làm năng lực của cô mạnh lên mà còn làm cho đứa bé trong bụng thức tỉnh sức mạnh sớm hơn bình thường. Nhưng đã hơn 1 năm rồi mà Lan vẫn chưa sinh, cô định xuống núi tới bệnh viện nhưng như thế chắc chắn sẽ rời khỏi kết giới của thánh địa. Nghĩ đi nghĩ lại Lan lại không đi nữa. Vì vậy đã qua ngày sinh tính theo bình thường nhưng cô vẫn chưa sinh.
Sáng hôm sau, khi mặt trời chưa lên, chân trời mới tỏa ra ánh sáng màu hồng là lạ. Huyền Đức đại sư nhìn lên trời mà rằng:
-Có lẽ đã tới lúc thánh nữ giáng sinh rồi!!! - ông mỉm cười hiền từ rồi cho gọi 1 chú tiểu
-Sư phụ có gì dạy bảo không ạ???
-Con biết pháp sư Ánh Hồng chứ???
-Dạ bà ấy ở dưới chân núi Ngọc Nữ phải không ạ??
-Đúng hãy đi gặp bà ấy và nói rằng ta có chuyện muốn nhờ!!
-Dạ!
-Không cần phải đích thân tới mời tôi vậy đâu! - Một người phụ nữ có đôi mắt đỏ rất đẹp, mái tóc đen nhánh lấp lánh ánh bạc, trên tay là một cậu bé rát dẽ thương đang ngủ bước tới
-Cô Hồng phiền cô quá!
-Không sao tôi biết sư phụ định nhờ tôi chuyện gì rồi!
-Phiền cô lại lặn lội đường xa tới đây! xem ra công tử rất ngoan!!!!
-nhà họ Trần tuy gần đây có nhiều vấn đề nhưng cũng không ảnh hưởng tới tôi được, ít nữa khi cháu được 6 tháng tôi sẽ rời xa cháu để ba nuôi của nó chăm sóc.
-Ủa chị Ánh Hồng sao lại ở đây??
gia tộc họ Lê và họ Trần có mối quan hệ khá là ổn than thì không, ghét cũng không. Nhưng 2 nàng dâu lại hợp nhau và thân với nhau. Họ còn chơi với nhau từ nhỏ, chính Ánh Hồng đã giúp Lan trở nên Mạnh mẽ.
-Uhm cũng giống gia đình em thôi, giờ không biết họ ở đâu mà tìm về nữa.
Trò chuyện rôm rả một lúc thì bụng Lan đau quặn lên từng hồi. Cô thở hổn hển trong cơn đau.
-Chị em ... em sợ lắm, em không thể sinh được... em.. em..
-Không được nói bậy. Chị từng là bác sĩ phụ khoa đó, chị sẽ đỡ cho em, chúng ta sẽ sinh tại đây.
Và bên ngoài buồng các sư đi lại để đưa đò cho 2 người phụ nữ, các nữ tu cũng được huy động tối đa. Còn các nhà sư còn lại thì đi cầu nguyện phật tổ cho họ mẹ tròn con vuông. Một lúc sau trời vừa rực sáng, Nền trời xanh lam nhẹ nhàng vô cùng đẹp, cầu vồng hiện ra trên núi, mặt trời ló dạng thì tiếng khóc của đứa bé vang khắp không gian. Lan mỉm cười và như nói với chồng mình "Phương em làm được rồi"
-Giờ thì ổn rồi Lan, Hãy xem này 1 bé gái vô cùng dễ thương đó.
Lan mỉm cười hạnh phúc. Cô chìm vào giấc ngủ với những hàng nước mắt.
-Xin lỗi con gái yêu! sinh con ra nhưng vì sự an toàn của con ta không thể ở bên con lâu được!
Nghe thế Ánh Hồng cũng dàn dụa nước mắt. Dù vậy cô đâu hơn gì Lan cô cũng sắp phải bỏ đứa con trai của mình.
-Hãy để tương lai do con chúng ta chọn lựa!!!
Năm tháng sau, Lan tìm gặp sư cụ. Cô khóc và nói:
-con không thể nuôi cháu được làm ơn hãy nuôi cháu giùm con.- Cô đặt Bé Lưu Ly lên tay sư trụ trì, không kịp để ông nói thêm điều gì rồi biến mất.
Khi sinh con Biết trước sẽ có ngày này, Lan đặt tên cô bé là Lưu Ly, mong con mình lớn lên không quên mẹ nó. Lưu Ly diễn tả nỗi buồn vô hạn của một người mẹ rất yêu con, không muốn rời xa nhưng phải buộc lòng dứt tình vì tương lai của con mình
-Tha thứ cho mẹ Lưu Ly! mẹ yêu con nhiều lắm. Bọn quỷ đã lần ra mẹ ở đó rồi mẹ không còn cách nào khác. Vì an toàn của con thì mẹ phải làm mồi nhử. Nhử chúng rời thật xa con. Mẹ yêu con.
Lan vừa nghĩ vừa chạy trốn trong bóng tối hai hàng nước mắt dàn dụa. Sức mạnh của cô đã lâu không dùng tới rồi. Giờ cô phải dùng thôi, Vì lời hứa với Phương và sống để gặp lại con gái mình.
Tha thứ cho em, vì tương lai con chúng ta em không thể để nó ở bên gia đình ta được! Em xin lỗi Phương.
Một năm sau. Ở bắc Việt Nam, tại Lào Cai nơi thỉnh thoảng có tuyết rơi trên đỉnh Mẫu Sơn, một cô gái trẻ tỉnh lại trên nền tuyết trắng sau khi đã ngất đi rất lâu. người đó là Lan, cô bế trên tay một bọc tã lót nhưng trong đó không hề có đứa trẻ nào cả. Lan ôm bọc tã vào lòng và cô khóc, trong lòng cô không ngừng gào thét.
Lưu Ly tha thứ cho mẹ! mẹ yêu con nhiều lắm! Tha thứ cho mẹ con gái yêu. Lan cứ đi trên tuyết không biết đã bao lâu tới khi cô ngất lịm đi.
Trên tuyết trắng một bóng người đàn ông bước lại gần bên bế cô lên. Đó là Phương. "Lan không sao nữa rồi anh không trách em! Em đã hành đúng để bảo vệ con!". Phương nhẹ nhàng hôn lên bờ môi lạnh buốt vì ở trong tuyết quá lâu của Lan. "Lan anh sẽ ở bên em, chúng ta sẽ nghĩ cách tìm lại con và đưa con trở về. Anh hứa với em. Nhưng em phải tỉnh lại, nhất định là như thế". Phương đã đi tìm Lan bao lâu nay sau khi dẹp tan những thế lực bóng tối. Tuy chúng chưa bị tiêu diệt hẳn nhưng tạm thời mọi nguy hiểm sẽ giảm đi và không có gì làm giảm đi thế lực họ Lê nữa, phải sau đó anh đã đi khắp nơi tìm cô.
Lan choàng tỉnh sau những cơn hôn mê,Phương ngồi ở đầu giường cô. Thấy Lan tỉnh, Phương vội vàng quay lại bỏ dở email đang định gửi đi tới bên Lan.
-Lan em tỉnh rồi à?
Lan thấy Phương thì bàng hoàng thảng thốt, rồi cô ôm chặt lấy anh và khóc
-Em xin lỗi!
-Lan!
-Em xin lỗi vì phải bỏ lại con chúng ta! Em...em..,không thể...bảo vệ được con...
-Không sao em bình an là tốt rồi! Nhưng em đã gửi con ở đâu? Anh đã cho tất cả mọi người đi tìm mà không thấy!!!
-Thánh địa Phật giáo trên núi Dục Thúy!!!
-Sao??? Nhưng trên đỉnh Dục Thúy làm gì có nơi nào như thế??
-Sao lại thế được rõ ràng là ở đó mà!!! Một ngôi chùa lớn như thế không thể không ai biêt!!!
-Vậy em mau dẫn đường đi!!! Anh sẽ dùng thần chú trị thương giúp em mau hồi phục.
Một lúc sau họ đã có mặt ở chân núi Dục Thúy. Lan dùng phong linh thànchú đưa mọi người lên đỉnh núi. Nhưng không thể tin được. Trước mắt cô là phế tích của một ngôi chùa nhỏ.
-Sao? sao lại thế nay? không thể thế được.!! - Lan gào lên
-Em không thể vào thánh địa được nữa đâu, cũng như chị vậy.- Giọng nói vang lên làm Lan quay lại, cô không khóc nữa.
-Chị Ánh Hồng! Vậy làm sao để vào??
-Vì lúc trước 2 chúng ta mang trong người thánh nhân mới bước vào đó được. Khi em quyết định rời xa con em có nghĩa là em không thể bước vào đó nữa.
-Vậy nơi này...
-Nơi này ra đời nhờ bàn tay của một hòa thượng nhà họ Lý để bảo vệ những đứa trẻ như con chúng ta khi gặp nạn.
-Vậy muốn gặp con bé thì???
-Chị không biết!!
-Không thể nào!! Chị phải biết cái gì chứ!! Chị mau nghĩ cách đi!
-Bình tĩnh đi Lan! Em phải hiểu khi chúng ta để con ở lại tức chúng ta đã sớm biết có ngày này! Đó là điều chúng ta phải chấp nhận.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét